782 từ
Bóng tối hoàn toàn nuốt chửng căn phòng, chỉ còn lại tiếng gió gào thét bên ngoài và hơi thở dồn dập của hai người. Lãnh Kiên đứng sát Thanh Vy đến mức cô cảm nhận được sức nóng từ cơ thể anh, sự căng cứng của cơ bắp dưới lớp áo sơ mi mỏng.
“Anh muốn gì?” Thanh Vy thì thầm, giọng cô nghẹt lại, không còn là câu hỏi mà là lời đầu hàng yếu ớt.
“Tôi muốn biết,” Kiên nói, giọng anh trầm thấp, mạnh mẽ đến mức xuyên qua tiếng bão. “Tại sao cô lại khiêu khích tôi? Tại sao cô lại cười với Trần Khang như vậy? Cô nghĩ tôi sẽ đứng nhìn cô tự lừa dối mình và lừa dối em trai tôi sao?”
“Đó là việc của tôi!” Thanh Vy cố gắng đẩy anh ra, nhưng tay cô chỉ chạm vào tấm ngực vững chắc của anh.
Kiên không lùi bước. Anh nghiêng người xuống, môi anh chỉ cách tai cô vài phân.
“Không phải là việc của cô nữa, Vy,” anh rít lên, từ ngữ đầy sự chiếm hữu. “Từ giây phút cô chấp nhận hôn ước tráo đổi đó, từ giây phút cô biết tôi hiểu cô hơn Phong, thì đây đã là vấn đề của chúng ta. Cô đang cố gắng trừng phạt tôi vì đã bị loại bỏ, hay cô đang cố gắng kéo tôi vào vực thẳm cùng cô?”
Thanh Vy cắn chặt môi để ngăn tiếng nức nở. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô, trộn lẫn với sự phẫn nộ.
“Tôi chỉ muốn mọi thứ công bằng!” cô bật khóc. “Tôi muốn anh thừa nhận rằng hôn ước này là sai lầm! Tôi muốn anh đấu tranh cho những thứ đáng lẽ phải thuộc về mình!”
Kiên giữ chặt vai cô, buộc cô phải đối diện với anh trong bóng tối.
“Đấu tranh? Cô nghĩ tôi chưa từng đấu tranh sao?” Giọng anh tràn đầy nỗi đau bị phản bội. “Tôi đã chấp nhận sự cấm vận của gia đình để giữ lại sự nghiệp và lòng tự trọng. Tôi đã cố gắng quên cô, để cô yên ổn với cuộc sống mới. Nhưng cô… cô lại gửi cho tôi những tin nhắn ngầm, cô lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó, ánh mắt mà đáng lẽ phải dành cho vị hôn phu của mình!”
Anh buông một tay ra, bàn tay còn lại đưa lên, nâng khuôn mặt cô lên, ngón tay anh lau khô nước mắt cô một cách nhẹ nhàng đầy mâu thuẫn.
“Đừng khóc. Đừng vì một người đàn ông không xứng đáng mà khóc,” Kiên nói.
“Anh là người không xứng đáng!” Vy phản công, giận dữ và tuyệt vọng. “Anh là người đã bỏ cuộc! Anh đã để Phong lấy đi vị trí của anh, lấy đi cả tôi!”
“Tôi không bỏ cuộc!” Kiên phản bác, giọng anh vang lên như tiếng sét. “Tôi chỉ biết rằng, nếu tôi chiến thắng bằng cách phá hủy gia đình và liên minh, thì chiến thắng đó sẽ không còn ý nghĩa. Tôi là người có nguyên tắc, Vy. Nhưng cô đã phá vỡ tất cả.”
Anh tiến sát hơn, khiến hơi thở cô nóng ran trên môi.
“Cô có chiếc nhẫn của em trai tôi trên tay. Cô đang chuẩn bị kết hôn với nó,” Kiên nói, giọng anh càng lúc càng trầm, càng lúc càng khiêu gợi. “Nhưng tôi, Lãnh Kiên, là người mà cô đang khao khát trong đêm tối này. Cô không thể chối cãi điều đó.”
Thanh Vy cảm thấy cơ thể mình run lên vì sự hỗn loạn của cảm xúc. Cô không thể nói dối. Cô khao khát anh, khao khát sự chân thật và sự hiểu biết mà chỉ anh mới mang lại.
“Phải… tôi khao khát,” cô thừa nhận, giọng cô chỉ còn là hơi thở. “Và tôi ghét anh vì điều đó. Ghét anh vì đã khiến tôi trở thành kẻ phản bội.”
Lời thừa nhận đó là ngọn lửa cuối cùng.
Kiên không nói thêm lời nào. Anh cúi xuống. Nụ hôn của anh không phải là sự dịu dàng của tình yêu, mà là sự bùng nổ của nỗi khao khát đã bị dồn nén quá lâu. Nó mạnh mẽ, chiếm hữu, và đầy sự tuyệt vọng.
Đó là sự bùng nổ của tất cả sự cấm kỵ, sự uất hận, và sự thật mà họ đã cố gắng chôn vùi. Nụ hôn đó là lời thách thức cuối cùng của họ đối với thế giới, đối với gia đình, và đối với lời hứa đã bị đánh cắp.
Trong bóng tối dày đặc của căn phòng, giữa tiếng bão tố gào thét, họ cuối cùng cũng đã vượt qua ranh giới.