MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCấm Kỵ Với Người Đã Có Hôn ƯớcChương 11

Cấm Kỵ Với Người Đã Có Hôn Ước

Chương 11

918 từ

Quyết định đi công tác lần này là do sự cố bất ngờ tại công trường phía Nam, đòi hỏi cả chuyên gia kỹ thuật (Lãnh Kiên) và Giám đốc Chiến lược (Thanh Vy) phải có mặt để xử lý ngay lập tức. Lãnh Phong đã từ chối đi cùng, viện cớ có một buổi gặp mặt quan trọng với nhà đầu tư ở nước ngoài.

Thanh Vy biết đây là một sai lầm, nhưng cô không thể từ chối công việc, cũng không thể ngăn cấm Lãnh Kiên đi. Họ là hai người duy nhất có thể giải quyết vấn đề.

Chuyến bay kéo dài hai giờ đồng hồ, và họ chọn ghế ngồi cách xa nhau nhất có thể. Nhưng sự xa cách vật lý không thể ngăn được sự kết nối căng thẳng giữa họ. Mọi ánh mắt vô tình bắt gặp đều chứa đầy sự mâu thuẫn từ đêm tiệc gây quỹ.

Khi họ hạ cánh, trời đã nhá nhem tối và cơn mưa lớn bắt đầu trút xuống, đúng như dự báo về một cơn bão sắp đổ bộ.

Người quản lý địa phương đã đặt phòng cho họ tại một khách sạn nhỏ, cũ kỹ, cách công trường gần nhất. Do sự cố đặt phòng phút chót, chỉ còn lại hai phòng đơn trên cùng một tầng, cách nhau một hành lang nhỏ.

Lãnh Kiên đưa thẻ phòng cho Thanh Vy, ánh mắt anh lạnh lùng, nhưng giọng nói lại có một chút cảnh báo ẩn ý.

“Phòng cô ở cuối hành lang,” anh nói, siết chặt tay cầm vali của mình. “Phòng tôi ở ngay đây. Chúng ta chỉ thảo luận công việc. Cô hiểu rõ quy tắc, Thanh Vy.”

Quy tắc. Lại là quy tắc mà cả hai đều khao khát phá vỡ.

Thanh Vy gật đầu, cố giữ vẻ bình tĩnh. “Tôi hiểu, Lãnh Kiên. Tôi không phải là người phá vỡ giao kèo.”

Sự kiên định giả tạo của cô không lừa được anh. Kiên nhếch môi, một nụ cười mệt mỏi. “Tốt. Vì tôi đang rất cố gắng để không phải làm một người anh trai tồi.”

Họ chia tay ở hành lang. Thanh Vy bước vào phòng mình, lập tức khóa trái cửa.

Căn phòng nhỏ, ấm và có mùi ẩm mốc nhẹ của vùng biển. Cô ném vali xuống, tiến đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm bão tố. Sấm sét rạch ngang bầu trời, chiếu sáng căn phòng một cách đột ngột.

Cô biết Lãnh Kiên đang ở ngay gần đó. Chỉ vài bước chân.

Cảm giác tội lỗi và kích thích hòa quyện thành một luồng cảm xúc mạnh mẽ, khiến đầu óc cô quay cuồng. Cô lấy điện thoại, kiểm tra tin nhắn. Không có gì từ Lãnh Phong. Anh ta đang ở một nơi khác, vui vẻ và vô tâm.

Khoảng nửa đêm, cơn bão thực sự ập đến. Sấm chớp liên hồi, và tiếng mưa đập vào cửa kính dữ dội như muốn phá vỡ sự yên tĩnh.

Đột nhiên, đèn điện phụt tắt. Cả khách sạn chìm vào bóng tối hoàn toàn.

Thanh Vy thốt lên một tiếng nhỏ, theo bản năng đưa tay tìm điện thoại. Sự sợ hãi bủa vây.

Trong bóng tối và tiếng gió gào thét, cô nghe thấy tiếng gõ cửa. Nhẹ nhàng, nhưng đầy kiên quyết.

Cốc. Cốc.

Thanh Vy biết đó là ai. Chỉ có thể là anh.

Cô không lên tiếng, chỉ đứng yên, tim đập nhanh đến mức muốn nổ tung.

“Thanh Vy?” Giọng Kiên trầm, gấp gáp, bị tiếng bão nuốt chửng. “Mở cửa. Tôi cần nói chuyện.”

“Không có gì để nói,” cô nói vọng ra, cố giữ giọng nói vững vàng. “Anh về phòng đi.”

“Cô nghĩ tôi đến đây vì lý do gì, Thanh Vy?” Kiên nói, giờ đây giọng anh không còn giữ được vẻ lạnh lùng nữa. Nó chứa đầy sự phẫn nộ và khát khao. “Tôi muốn xem cô có ổn không. Và tôi muốn cô đưa tôi chìa khóa phòng. Chúng ta không thể làm việc trong bóng tối.”

Đó là một lời nói dối vụng về. Anh không cần chìa khóa của cô. Anh chỉ cần một cái cớ.

Thanh Vy biết cô không nên mở cửa. Nhưng cơn bão, sự tối tăm và sự cô độc đã khiến lý trí cô sụp đổ.

Cô từ từ mở khóa, hé cánh cửa ra một khe nhỏ.

Lãnh Kiên đứng đó, bóng tối bao trùm, nhưng cô vẫn thấy rõ ánh mắt anh rực sáng trong chớp nhoáng của tia sét. Anh cao lớn, áp đảo và đầy nguy hiểm trong bóng tối.

Anh lập tức đẩy cửa, bước vào. Tiếng chốt cửa khóa lại vang lên lạnh lùng, dứt khoát.

“Cô điên sao? Cô không nên mở cửa như thế này,” anh nói, giọng anh đầy sự mâu thuẫn.

“Anh là người đã đến đây,” cô đáp lại, lùi về phía sau, cảm thấy bị dồn vào chân tường.

Kiên không nói gì. Anh chỉ nhìn cô trong bóng tối, nhìn thấy hình dáng mờ ảo của cô. Anh tiến tới một bước. Rồi một bước nữa.

Sấm sét lại lóe lên, chiếu sáng căn phòng trong một tích tắc, và trong khoảnh khắc đó, Thanh Vy thấy rõ sự tuyệt vọng và mất kiểm soát trên khuôn mặt anh.

“Cô biết rõ tại sao tôi ở đây,” Kiên thì thầm, giọng anh khàn đặc vì sự kiềm chế. “Cô đã thách thức tôi. Cô đã phá vỡ ranh giới. Và cô biết tôi không thể chịu đựng được nữa.”

Anh tiến tới, và không gian giữa họ đã hoàn toàn bị xóa bỏ.