1,086 từ
Buổi tiệc gây quỹ từ thiện do tập đoàn Vy Đình tổ chức là cơ hội hoàn hảo để Thanh Vy thực hiện sự thách thức nguy hiểm của mình. Cô biết Lãnh Kiên sẽ có mặt trong vai trò "người giám sát kỹ thuật" thầm lặng của dự án.
Cô mặc một chiếc váy dạ hội màu xanh ngọc bích, thiết kế tối giản nhưng tôn lên vẻ thanh lịch và sắc sảo. Lãnh Phong đi bên cạnh cô, mỉm cười tự hào. Anh ta quá tập trung vào việc chào hỏi các đối tác tiềm năng mà không hề chú ý đến ánh mắt cô đang tìm kiếm.
Cuối cùng, cô thấy anh.
Lãnh Kiên đứng ở góc khuất gần khu vực trưng bày nghệ thuật, tay cầm ly rượu, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám đông. Anh không hề tiếp xúc xã giao, chỉ là một cái bóng cô độc, nhưng sự hiện diện của anh lại thu hút sự chú ý của cô hơn bất kỳ ai trong căn phòng.
Ngay khi ánh mắt họ chạm nhau, Thanh Vy không lùi bước. Cô giữ ánh nhìn đó, và sau đó, cô thực hiện kế hoạch của mình.
Cô bước tới gần một nhà đầu tư trẻ tuổi, Trần Khang, người đã công khai theo đuổi cô trước khi cô đính hôn. Cô cười rạng rỡ, một nụ cười mà Lãnh Phong chưa bao giờ thấy ở cô.
“Chào Trần Khang. Đã lâu không gặp,” cô nói, giọng cô đầy vẻ thân mật giả tạo.
Trần Khang lập tức bị cuốn hút. Anh ta nắm lấy tay cô, giữ lâu hơn mức xã giao cho phép. Thanh Vy cho phép điều đó. Cô biết Lãnh Kiên đang theo dõi.
Cô nghiêng người, thì thầm điều gì đó vào tai Khang, khiến anh ta cười lớn. Cô để Khang giữ tay mình khi họ bước qua khu vực trưng bày, nơi chỉ cách Lãnh Kiên vài bước chân.
“Chiếc váy này hợp với em lắm, Vy,” Khang nói, giọng anh ta ấm áp, đầy ngưỡng mộ.
“Cảm ơn anh,” Vy đáp, cố tình nói lớn hơn một chút.
Khi họ lướt qua Lãnh Kiên, Thanh Vy cố tình quay đầu lại, đảm bảo anh đã nhìn thấy cảnh tượng đó.
Ánh mắt của Lãnh Kiên không hề rời khỏi cô. Nhưng không có lời nói. Không có hành động. Chỉ có sự biến đổi tinh tế, gần như vô hình, trên khuôn mặt anh.
Sự lạnh lùng thường thấy của anh bị thay thế bằng một vẻ căng thẳng đến cực độ. Ánh mắt anh không còn đơn thuần là lạnh lùng nữa; nó sắc bén, chiếm hữu và rực cháy một cách nguy hiểm. Hai hàm răng anh dường như siết chặt. Bàn tay đang cầm ly rượu của anh hơi run, khiến chất lỏng trong ly sóng sánh.
Đó là ghen tuông thuần túy, không lời.
Thanh Vy cảm thấy một cảm giác thỏa mãn tội lỗi dâng lên. Cô đã thành công trong việc phá vỡ lớp phòng thủ của anh.
Cô quyết định tiến thêm một bước. Cô để Trần Khang đặt tay lên eo mình, dẫn cô đi về phía ban công để "ngắm cảnh".
Khi Thanh Vy đi qua, Kiên đột nhiên đặt ly rượu mạnh xuống bàn gần nhất. Âm thanh nhỏ đó, trong bầu không khí tĩnh lặng của góc phòng, vang lên rõ ràng như một tiếng súng.
Sau đó, Lãnh Kiên bước đi. Không phải ra khỏi phòng tiệc, mà đi thẳng về phía ban công, nơi cô và Khang vừa đi tới.
Thanh Vy dừng lại, trái tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô đã châm ngòi cho sự bùng nổ.
Cô và Khang đang nói chuyện ở ban công khi Lãnh Kiên xuất hiện. Anh không nói một lời, chỉ điềm nhiên đứng cách họ hai bước chân, nhìn ra cảnh đêm. Sự hiện diện của anh nặng nề, áp đảo và đầy đe dọa.
Trần Khang cảm thấy không khí thay đổi. Anh ta nhìn Kiên một cách khó hiểu.
“Ồ, chào Lãnh Kiên,” Khang cố gắng thân mật. “Anh cũng ra đây hóng gió sao?”
Kiên không đáp lại Khang. Anh chỉ nhìn thẳng vào Thanh Vy.
“Thanh Vy,” giọng Kiên trầm và nguy hiểm. “Cô có thể vào trong không? Chúng ta cần thảo luận gấp về một vấn đề kỹ thuật của dự án. Ngay bây giờ.”
Đó là một mệnh lệnh, không phải một lời đề nghị.
Trần Khang nhìn Thanh Vy với vẻ bối rối. “Có chuyện gì khẩn cấp vậy, Lãnh Kiên? Chuyện công việc có thể đợi mà.”
Kiên cuối cùng cũng liếc nhìn Khang, ánh mắt anh lạnh thấu xương. “Xin lỗi, nhưng đây là một dự án lớn, và nó không thể đợi. Hoặc là cô ấy vào trong, hoặc tôi sẽ phải gọi Lãnh Phong.”
Sự đe dọa ngầm đã rõ ràng. Kiên đang sử dụng quyền lực kỹ thuật của mình để can thiệp vào cuộc sống cá nhân của cô.
Thanh Vy hiểu. Anh đã thua cuộc chiến tự kiểm soát.
Cô gật đầu với Khang, một nụ cười xin lỗi. “Xin lỗi, Khang. Chuyện công việc. Tôi sẽ liên lạc với anh sau.”
Cô bước qua Kiên, cảm nhận được hơi thở dồn dập và sự giận dữ bị kìm nén của anh.
Khi họ trở vào bên trong, Kiên nắm lấy cổ tay cô, kéo cô vào một hành lang vắng vẻ. Anh siết chặt đến mức cô có thể cảm nhận được sự tức giận của anh.
“Anh đang làm gì vậy?” Vy rít lên.
“Cô đang làm gì?” Kiên gằn giọng, khuôn mặt anh gần đến mức cô có thể cảm nhận được nhiệt độ phẫn nộ từ anh. “Cô đang chơi với lửa, Thanh Vy. Cô là vị hôn thê của em trai tôi. Cô không được phép nhìn ai khác như vậy, không được phép cười với ai khác như vậy.”
“Và nếu tôi muốn?” Vy thách thức, nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng che giấu nỗi sợ hãi và niềm phấn khích đang dâng trào.
“Nếu cô muốn,” Kiên nói, ánh mắt anh tối sầm lại. “Thì cô nên nhớ rằng, tôi là người duy nhất có quyền đòi hỏi điều đó. Và cô nên biết rõ giới hạn của mình.”
Anh buông tay cô ra, nhưng ánh mắt anh vẫn trói chặt cô. Lời thách thức không lời của cô đã thành công.
Sự ghen tuông của anh không phải là một lời yêu, mà là một lời tuyên bố chiếm hữu cấm kỵ. Thanh Vy biết, cô đã không thể quay đầu lại.