953 từ
Sau email bí mật về "khu vườn" gửi cho Lãnh Kiên, Thanh Vy sống trong trạng thái chờ đợi căng thẳng. Cô biết anh đã nhận được tin nhắn, nhưng anh không đáp lại. Sự im lặng của anh còn mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói nào.
Hai ngày sau, vào buổi trưa, Thanh Vy quyết định tự thưởng cho mình một bữa trưa yên tĩnh tại quán cà phê sách cổ điển mà cô yêu thích, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ. Nơi này luôn vắng vẻ, là nơi trú ẩn an toàn của cô.
Cô ngồi vào một chiếc bàn khuất, nhấm nháp ly trà thảo mộc, cố gắng đọc một cuốn sách. Nhưng tâm trí cô không thể tập trung.
Rồi cô thấy anh.
Lãnh Kiên, với bộ vest xám than quen thuộc, đang đứng ở quầy gọi món. Anh không nhìn quanh, chỉ chăm chú vào menu, nhưng sự hiện diện của anh ngay lập tức chiếm trọn không gian. Anh điềm tĩnh, nhưng có một sự sắc bén, căng thẳng luôn tỏa ra xung quanh anh.
Thanh Vy cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Cô gần như chắc chắn đây không phải là một sự tình cờ. Anh đã theo dõi cô, hoặc có thể, cô đã vô tình chọn đúng địa điểm mà anh thường lui tới. Dù thế nào, sự thật là họ lại đang ở cùng một không gian, trong bầu không khí riêng tư đến đáng sợ.
Kiên lấy đồ uống của mình—một cốc cà phê đen không đường—và bắt đầu tìm chỗ ngồi. Ánh mắt anh lướt qua phòng, rồi dừng lại ở cô.
Không có ngạc nhiên, không có vội vã. Chỉ một cái gật đầu gần như không thể nhận ra, như một lời thừa nhận bí mật.
Anh chọn một chiếc bàn cách cô hai bàn, đối diện trực tiếp với cô qua một giá sách thấp. Vị trí đó là hoàn hảo: đủ xa để đảm bảo không ai trong quán có thể nghi ngờ điều gì, nhưng đủ gần để ánh mắt họ có thể chạm nhau mà không cần rời khỏi trang sách.
Thanh Vy cố gắng quay lại với cuốn sách, nhưng cô cảm thấy cơ thể mình nóng lên. Cô biết cô đang bị theo dõi, bị phân tích bởi đôi mắt lạnh lùng đó.
Hương vị của cà phê và sự cấm kỵ bắt đầu bao trùm lấy cô.
Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn trên ngón tay. Đó là một tín hiệu, một lời nhắc nhở cho cả hai về rào cản không thể vượt qua.
Và Kiên hiểu. Anh đưa tay lên, nắm nhẹ cổ tay mình, hành động tự chế giễu ngầm. Anh đang tự kìm hãm mình.
Sau vài phút im lặng tra tấn, Lãnh Kiên lấy điện thoại ra, không phải để gọi, mà để soạn thảo tin nhắn.
Điện thoại của Thanh Vy rung lên. Đó là một tin nhắn không phải qua email, mà qua một ứng dụng bảo mật mà họ từng dùng để trao đổi công việc phức tạp.
Lãnh Kiên (13:15): Đừng gửi email như vậy nữa. Quá nguy hiểm.
Thanh Vy ngẩng đầu lên, nhìn anh. Anh vẫn nhìn vào điện thoại. Cô soạn tin nhắn đáp lại, cảm thấy một chút run rẩy:
Thanh Vy (13:16): Anh không phản hồi. Tôi cần biết anh có nhận được thông tin về "khu vườn" không.
Lãnh Kiên (13:17): Tôi biết. Mọi thứ đã bị thay thế. Tôi đã chấp nhận điều đó. Cô cũng nên như vậy.
Thanh Vy (13:18): Tôi không thể. Mọi thứ anh làm đều bị Phong phủ nhận. Anh cảm thấy thế nào khi nhìn thấy tượng đài đồng đó thay thế thác nước của anh?
Kiên ngước lên, ánh mắt anh đầy cảnh báo. Anh nhìn cô lâu hơn bình thường, như muốn nhắc nhở cô về địa điểm công cộng này.
Lãnh Kiên (13:20): Nó không còn là việc của tôi. Cô là vị hôn thê của cậu ta. Đó là việc của cô.
Sự phủ nhận lạnh lùng đó khiến Thanh Vy cảm thấy bị tổn thương. Anh đang cố gắng đẩy cô ra.
Thanh Vy (13:21): Anh đang nói dối. Đừng làm vậy. Đừng tự phủ nhận mình.
Lãnh Kiên đặt điện thoại xuống bàn, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chấm dứt cuộc trò chuyện. Anh lấy ly cà phê lên, nhấp một ngụm. Thanh Vy cảm nhận được sự giận dữ ngầm và sự giằng xé trong từng động tác của anh.
Sau đó, anh lại cầm điện thoại lên, và một tin nhắn cuối cùng xuất hiện:
Lãnh Kiên (13:25): Mùi trà thảo mộc của cô quá nồng. Làm tôi mất tập trung.
Thanh Vy nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó. Đó không phải là lời trách móc. Đó là một lời thú nhận thân mật và đầy khiêu khích về sự tồn tại của cô. Anh đang ám chỉ rằng, mùi hương của cô, sự hiện diện của cô, đã phá vỡ sự kiểm soát của anh.
Cô không trả lời. Cô chỉ mỉm cười, một nụ cười nửa miệng đầy tội lỗi. Hương vị của sự cấm kỵ thật ngọt ngào và nguy hiểm.
Lãnh Kiên đứng dậy. Anh không nhìn cô lần nào nữa, chỉ lặng lẽ rời đi.
Khi cánh cửa quán đóng lại, Thanh Vy cuối cùng cũng thở phào. Cô nhận ra ly trà thảo mộc của mình đã nguội lạnh. Nhưng cảm giác trong lòng cô thì nóng rực.
Cô đã có một cuộc hẹn hò bí mật. Một cuộc hẹn hò bằng ánh mắt, bằng những tin nhắn ngầm, dưới sự che chở của không gian công cộng. Và điều đó khiến cô khao khát có nhiều hơn nữa những khoảnh khắc bị đánh cắp này.