MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCấm Kỵ Với Người Đã Có Hôn ƯớcChương 8

Cấm Kỵ Với Người Đã Có Hôn Ước

Chương 8

945 từ

Lãnh Phong trở về từ chuyến công tác hai ngày sau đó, mang theo vẻ hào hứng và những món quà đắt tiền. Anh ta không hề hay biết về sự căng thẳng ngột ngạt mà Thanh Vy và Lãnh Kiên đã trải qua trong thời gian anh vắng mặt.

“Anh đã mua cho em chiếc vòng cổ này,” Phong đặt hộp trang sức xuống bàn cà phê, không đợi Vy mở ra. “Nó sẽ rất hợp với bộ váy em mặc trong buổi tiệc gây quỹ tuần sau. Anh nghĩ đối tác của chúng ta sẽ rất ấn tượng.”

Thanh Vy nhìn chiếc vòng cổ lấp lánh, sau đó nhìn Phong đang mải mê kiểm tra tin nhắn trên điện thoại.

“Anh có đọc các báo cáo dự án mà em gửi không?” Vy hỏi, cố gắng lái câu chuyện sang công việc – điều duy nhất lẽ ra phải gắn kết họ lúc này.

Phong nhún vai. “Anh đã lướt qua. Em cứ làm theo hướng dẫn của Kiên là được. Anh ấy luôn kỹ tính, và anh hoàn toàn tin tưởng vào khả năng giám sát kỹ thuật của anh ấy.”

Sự tin tưởng mù quáng của Lãnh Phong không khiến Thanh Vy cảm thấy thoải mái hay được giải thoát. Trái lại, cô cảm thấy bị coi thường và bị bỏ rơi. Anh ta giao phó vị hôn thê của mình cho người anh trai bị cấm vận mà không một chút nghi ngờ.

“Em và Kiên đã làm việc rất vất vả để điều chỉnh thiết kế,” Vy nói, cố gắng tìm kiếm một chút phản ứng từ Phong. “Chúng ta cần họp lại để thống nhất hướng đi.”

“Không cần đâu, em yêu,” Phong đặt điện thoại xuống, tiến tới ôm Vy. “Anh tin em. Và hơn nữa, Kiên làm tốt hơn anh ở khoản đó. Anh chỉ cần lo việc ngoại giao và các mối quan hệ xã hội thôi. Em biết đấy, đó là thế mạnh của anh.”

Nụ hôn của Lãnh Phong hời hợt, chỉ chạm vào môi cô. Nó thiếu đi sự mạnh mẽ, thiếu đi sự tuyệt vọng bị dồn nén mà cô đã cảm nhận được từ Lãnh Kiên.

Thanh Vy cảm thấy một sự thiếu vắng rõ rệt. Lãnh Phong mang lại sự hiện diện vật lý, nhưng lại thiếu vắng hoàn toàn sự kết nối tinh thần, sự đồng điệu trong tầm nhìn hay cảm xúc. Cô nhận ra rằng, Lãnh Phong yêu cái vị trí "vị hôn thê" của cô, chứ không yêu Thanh Vy.

“Anh có biết vì sao gia đình lại thay đổi hôn ước không, Phong?” Thanh Vy bất ngờ hỏi.

Lãnh Phong hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin. “Ồ, chuyện đó à? Anh nghĩ là do anh hợp với hình ảnh công ty hơn. Anh giao tiếp tốt hơn Kiên, và gia đình Vy Đình của em cũng cần một người năng động hơn để củng cố liên minh.”

“Còn lý do của Kiên?”

Lãnh Phong cười nhạt. “Anh ta quá cứng nhắc, quá nguyên tắc. Anh ta còn dính vào vài chuyện lùm xùm về thiết kế trước đây, khiến gia đình mất mặt. Mẹ anh cần một người con trai hoàn hảo hơn để đại diện.”

Sự vô tâm và đơn giản hóa vấn đề của Lãnh Phong khiến Vy lạnh người. Anh ta coi sự tước đoạt của anh trai mình như một sự thăng tiến tự nhiên của bản thân, không có một chút đồng cảm hay tôn trọng nào.

Trong lòng Thanh Vy, hình ảnh Lãnh Kiên đứng cô độc dưới mưa, nói về sự cấm vận, lại hiện lên rõ nét. Cô cảm thấy phẫn nộ thay cho anh.

“Vậy còn dự án Vườn Bách Hợp Trắng…” Vy cố gắng hỏi thêm về chi tiết mà Kiên đã tâm huyết.

“À, anh đã quyết định theo ý anh. Tượng đài bằng đồng. Tên dự án phải nổi bật và mạnh mẽ hơn, như vậy mới thu hút đầu tư,” Phong ngắt lời cô, giọng quyết đoán. “Anh đã hủy bỏ ý tưởng thác nước và cây phong lữ của Kiên. Mơ mộng quá, không thực tế.”

Lời xác nhận của Lãnh Phong giống như một lời xóa sổ hoàn toàn ký ức và tâm huyết của Lãnh Kiên. Sự thiếu vắng này của Phong là điều mà Kiên không bao giờ làm.

Đột nhiên, Thanh Vy nhận ra rằng, sự hấp dẫn cấm kỵ của cô dành cho Lãnh Kiên không chỉ là sự kích thích giới hạn. Đó là sự bỏ phiếu cho sự chân thật và sự kết nối mà cô đã bị tước đoạt.

Lãnh Phong lấy lý do mệt mỏi và đi tắm. Thanh Vy ở lại một mình trong phòng khách, nhìn chiếc nhẫn lấp lánh.

Cô cầm điện thoại lên, nhưng lần này không phải để nhắn tin cho Lãnh Phong. Cô mở email, soạn một thư mới, gửi đến Lãnh Kiên, dưới tiêu đề "Báo cáo tiến độ":

"Khu vườn đã được quyết định. Tượng đài đồng sẽ thay thế mọi ý tưởng ban đầu. Mọi thứ anh từng nói đều bị phủ nhận. Tôi xin lỗi."

Đó là một lời xin lỗi, một lời thú nhận về sự bất lực, và cũng là một lời mời gọi nguy hiểm. Cô biết Lãnh Kiên sẽ hiểu ý cô.

Cô nhấn nút Gửi. Cảm giác tội lỗi trộn lẫn với một niềm vui tội lỗi khi cô chủ động phá vỡ rào cản.

Khi Lãnh Phong bước ra khỏi phòng tắm, khoác chiếc áo choàng và mỉm cười, Thanh Vy cũng mỉm cười đáp lại, nhưng nụ cười của cô đầy ẩn ý và bí mật. Kẻ phản bội đã thực sự thức tỉnh.