MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCấm Kỵ Với Người Đã Có Hôn ƯớcChương 7

Cấm Kỵ Với Người Đã Có Hôn Ước

Chương 7

1,030 từ

Sau cuộc gặp gỡ bí mật tại Vườn Bách Hợp Trắng, Thanh Vy và Lãnh Kiên đều cố gắng tỏ ra lạnh nhạt và chuyên nghiệp hơn. Nhưng sự cố gắng đó chỉ càng làm tăng thêm sức hấp dẫn. Giống như hai cực nam châm bị ép phải đặt gần nhau, lực đẩy của lý trí càng mạnh thì lực hút của khao khát càng dữ dội.

Họ đang làm việc khuya tại văn phòng Lãnh Kiên để hoàn thành bản thiết kế cuối cùng cho dự án. Căn phòng im ắng, chỉ có tiếng bút chì gạch trên giấy và tiếng máy tính gõ nhẹ.

Lãnh Phong đã có một chuyến công tác đột xuất, bỏ lại dự án cho Thanh Vy và Lãnh Kiên. Sự vắng mặt của Phong là một sự giải thoát tội lỗi, đồng thời là một lời mời gọi nguy hiểm.

Lãnh Kiên đứng dậy, tiến đến bàn làm việc của Thanh Vy. Anh cần kiểm tra sự điều chỉnh về tỷ lệ kiến trúc mà cô vừa hoàn thành.

“Đây. Tôi cần cô xem lại khu vực sảnh chính,” Kiên nói, nghiêng người về phía trước.

Thanh Vy cảm thấy mùi hương gỗ đàn hương và bạc hà quen thuộc từ áo sơ mi của anh bao trùm lấy cô. Cô gần như nín thở. Lưng ghế của cô chạm nhẹ vào ngực anh. Ranh giới giữa hai người mỏng manh đến mức chỉ cần một cử động nhỏ cũng có thể vượt qua.

Cô tập trung vào bản vẽ, cố gắng phớt lờ sự gần gũi. “Tôi đã nới rộng hành lang để phù hợp với yêu cầu của bên đầu tư. Anh thấy sao?”

Kiên không trả lời ngay. Hơi thở anh phả nhẹ vào tai cô. Anh đưa tay qua vai cô, cầm lấy cây bút chì của mình và chỉ vào một góc.

“Chỗ này,” anh nói, giọng anh trầm khàn. “Nếu nới rộng hành lang, cô phải điều chỉnh độ cong của mái vòm. Nếu không, nó sẽ trông mất cân đối.”

Đầu ngón tay anh chạm vào tóc mai cô. Đó là một sự tiếp xúc vô tình, một sự cố không thể tránh khỏi trong môi trường làm việc gần gũi như vậy. Nhưng đối với Thanh Vy, nó như một dòng điện chạy dọc sống lưng. Cô cảm thấy tai mình nóng bừng.

Cô ráng giữ giọng nói ổn định. “Tôi hiểu. Tôi sẽ thay đổi…”

Thanh Vy cố gắng với lấy một tờ giấy nháp, nhưng cử động đột ngột này khiến khuỷu tay cô chạm mạnh vào ngực Kiên.

Ngay lập tức, Kiên giữ vững tay cô, bàn tay anh siết nhẹ cổ tay cô. Cả hai đều sững sờ. Động tác đó không phải là công việc, không phải là chuyên môn. Nó là sự phản ứng bản năng của một người đàn ông đối với một người phụ nữ.

Mắt họ chạm nhau.

Ánh mắt của Kiên đầy giằng xé. Sự lạnh lùng trên khuôn mặt anh gần như biến mất, thay vào đó là một vẻ khát khao bị cấm đoán đang dâng trào. Anh không buông tay cô.

“Ranh giới… của cô,” Kiên khẽ nói, ánh mắt anh nhìn xuống chiếc nhẫn đính hôn của Lãnh Phong trên tay cô. “Đang nằm ở đâu, Thanh Vy?”

Chiếc nhẫn sáng lóa, biểu tượng của lời hứa và sự ràng buộc, giờ đây lại là rào cản mỏng manh nhất.

Thanh Vy cảm thấy toàn bộ cơ thể mình đang bị kéo căng bởi sự mâu thuẫn. Cô muốn lùi lại, nhưng đồng thời lại muốn nghiêng người về phía anh, để được anh ôm lấy, để chấm dứt sự tra tấn của những ngày kiềm chế này.

“Anh mới là người đang cố tình vượt qua ranh giới,” Vy buộc mình phải nói, giọng cô run lên. “Anh đang nắm tay tôi.”

Kiên siết nhẹ hơn một chút vào cổ tay cô, như thể muốn truyền cho cô tất cả sự giận dữ, uất hận và cả dục vọng bị dồn nén của anh.

“Cô có chắc không muốn điều đó?” anh thách thức. “Cảm giác của cô, khi tôi chạm vào cô… Cô không cảm thấy nhẹ nhõm sao? Nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng được ở bên người mà cô thực sự phải thuộc về?”

Môi anh chỉ còn cách môi cô vài phân.

Thanh Vy nhắm mắt, sự thật quá rõ ràng. Cô không muốn buông tay anh. Cô ghét sự giả dối của chiếc nhẫn này.

“Anh… không thể,” cô thì thầm, đó là lời nhắc nhở cho cả hai.

Kiên buông tay cô ra, đột ngột như lúc anh siết lấy nó. Anh lùi lại, thở dốc. Vẻ lạnh lùng quay trở lại, nhưng khóe mắt anh vẫn còn vương lại sự thất bại và khao khát.

“Cô nói đúng,” anh tự chế giễu. “Tôi không thể. Tôi không phải là Lãnh Phong. Tôi không phá vỡ quy tắc dễ dàng như vậy.”

Kiên quay đi, tiến về phía cửa sổ. Anh đứng đó, quay lưng lại với cô, như thể cần một bức tường để ngăn cách mình với khao khát không thể kiểm soát.

Thanh Vy cảm thấy hụt hẫng và trống rỗng. Cái chạm đó, sự căng thẳng đó, đã nói lên nhiều điều hơn ngàn lời nói. Ranh giới của họ không phải là sợi chỉ mành; nó đã hoàn toàn đứt đoạn. Vấn đề là, cả hai đều quá sợ hãi để thừa nhận điều đó và đối mặt với hậu quả.

Cô nhanh chóng thu dọn tài liệu, cố gắng thoát ra khỏi căn phòng ám ảnh đó.

“Ngày mai chúng ta sẽ gặp lại,” cô nói, giọng cô thiếu sức sống.

“Không cần,” Kiên đáp, vẫn quay lưng lại. “Tôi sẽ gửi email. Cô nên dành thời gian cho Lãnh Phong. Đừng để anh ta nhận ra vị hôn thê của mình đang làm gì sau lưng anh ta.”

Lời nói của anh là một cú tát vào lương tâm, và là một lời cảnh báo.

Thanh Vy rời khỏi văn phòng, cảm giác tội lỗi bám lấy cô như một chiếc áo choàng ẩm ướt. Cô đã suýt nữa phản bội lời hứa của mình. Mối quan hệ này không thể tiếp diễn theo cách này được nữa.