MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCấm Kỵ Với Người Đã Có Hôn ƯớcChương 6

Cấm Kỵ Với Người Đã Có Hôn Ước

Chương 6

1,054 từ

Hôm sau, Thanh Vy đến thăm khu Vườn Bách Hợp Trắng – một khu phức hợp nghệ thuật và sinh thái nằm ở ngoại ô thành phố, nơi cô và Lãnh Kiên đã lên kế hoạch xây dựng trụ sở mới cho dự án liên minh của hai tập đoàn. Đây là một nơi riêng tư, được bao quanh bởi những hàng rào cổ kính.

Theo thiết kế ban đầu, Vườn Bách Hợp Trắng phải là nơi tổ chức đám cưới của Thanh Vy và Lãnh Kiên, trước khi mọi thứ thay đổi. Giờ đây, cô đến đây dưới danh nghĩa công việc, để kiểm tra tiến độ giải phóng mặt bằng, nhưng thực chất là để tìm lại chút ký ức đã bị cướp đi.

Mùa này, hoa bách hợp chưa nở rộ, chỉ còn lại những thân cây trơ trụi và đất đai đang được san lấp. Khung cảnh hoang tàn và cô đơn phản chiếu đúng tâm trạng của cô.

Thanh Vy đi sâu vào trung tâm khu vườn, nơi đáng lẽ là đài phun nước được thiết kế theo ý tưởng của cô. Cô dừng lại, nhắm mắt, cố tưởng tượng ra ngày cưới lẽ ra phải có ở đây.

“Cô đang làm gì ở đây một mình?”

Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo, quen thuộc đó vang lên phía sau khiến Thanh Vy giật mình quay lại. Lãnh Kiên đứng cách cô vài bước chân, anh mặc một chiếc áo khoác da mỏng, mái tóc lòa xòa trước trán vì gió.

“Anh… sao anh lại ở đây?” Thanh Vy hỏi, tim cô đập thình thịch. Những cuộc gặp gỡ tình cờ này đang trở thành một quy luật đáng sợ.

“Tôi là người phụ trách thiết kế, Vy. Tôi cần kiểm tra chất lượng đất,” Kiên đáp, nhưng ánh mắt anh không dừng lại ở mặt đất. Nó dừng lại ở chính cô.

Thanh Vy biết anh không chỉ đến vì công việc. Anh cũng đang tìm kiếm điều gì đó.

“Tôi cũng đến kiểm tra tiến độ,” cô nói, giọng cô yếu ớt.

Một sự im lặng nặng nề bao trùm. Cả hai đều biết rõ nơi họ đang đứng là gì. Đó không chỉ là khu đất dự án. Đó là cõi cấm địa của những giấc mơ bị vỡ vụn.

Kiên bước tới, đứng cạnh cô, nhìn vào khoảng không trước mặt.

“Đây là nơi cô từng muốn đặt một cây phong lữ cổ thụ, ngay cạnh lối đi chính,” Kiên nói. Giọng anh không cảm xúc, nhưng lại mang một sức nặng của ký ức. “Cô nói nó tượng trưng cho sự chân thành.”

Thanh Vy ngỡ ngàng. Cô đã nói điều đó với Lãnh Kiên từ rất lâu rồi, trong một buổi trò chuyện vu vơ về hôn ước chưa thành hình của họ. Lãnh Phong thậm chí không biết cô thích loài hoa nào.

“Và anh đã nói, anh sẽ thiết kế một thác nước nhỏ ở phía Tây, để âm thanh của nước át đi tiếng ồn của thành phố,” Vy thì thầm, cô cũng đang kiểm tra xem ký ức của anh có giống của cô không.

“Phải,” Kiên thừa nhận, giọng anh càng lúc càng trầm hơn. “Âm thanh đó cũng sẽ át đi những lời đàm tiếu. Tôi đã nghĩ chúng ta sẽ cần nó.”

Không cần nói rõ, cả hai đều hiểu: Họ đang nói về đám cưới và cuộc sống mà họ đã cùng nhau tưởng tượng.

Sự kết nối tinh thần này, sự hòa hợp về quá khứ và tầm nhìn, còn thân mật hơn bất kỳ cái chạm tay nào. Nó là minh chứng cho thấy, họ là hai mảnh ghép được định sẵn.

“Vậy, giờ sao?” Thanh Vy hỏi, cổ họng nghẹn lại. “Anh Phong đã quyết định thay thế cây phong lữ bằng một tượng đài bằng đồng. Tượng trưng cho quyền lực.”

Kiên thở dài, một âm thanh mệt mỏi và chán nản. “Tôi đã cố phản đối. Nhưng ý tưởng của Phong phù hợp hơn với quan điểm của gia đình Lãnh Thị hiện tại.”

“Anh không đấu tranh đủ mạnh mẽ,” Vy trách, giọng cô đầy sự tổn thương.

Kiên quay lại, ánh mắt rực cháy. “Tôi đã đấu tranh, Vy. Tôi đã đấu tranh đến mức bị chính gia đình tôi cấm vận. Nhưng tôi không thể đấu tranh cho những thứ đã được chính cô từ bỏ.”

“Tôi không từ bỏ!” Thanh Vy phản đối gay gắt. “Tôi chấp nhận sự tráo đổi, vì đó là điều gia đình tôi cần. Nhưng tôi không hề từ bỏ… cảm xúc. Tôi không từ bỏ những gì chúng ta đã từng nói.”

“Cô đã thề hứa với em trai tôi,” Kiên nói, giọng anh đầy cay đắng. “Cảm xúc của cô, những lời nói cô dành cho tôi, giờ là một sự phản bội đối với lời thề đó. Tôi không muốn trở thành người đàn ông phản bội em trai mình để lấy lại vị trí đã mất.”

Thanh Vy nhìn vào sự đau đớn trong mắt anh. Anh không chỉ là một kẻ bị ruồng bỏ; anh là một người đàn ông có nguyên tắc, đang cố gắng giữ gìn chút tự trọng cuối cùng.

“Vậy anh muốn gì?” cô hỏi, giọng cô gần như tuyệt vọng. “Anh muốn tôi quên hết những điều này, quên nơi này, quên cả việc chúng ta đã từng có thể là gì sao?”

Lãnh Kiên tiến tới, bàn tay anh đưa lên, lướt nhẹ qua vai cô, rồi dừng lại ở khuỷu tay.

“Tôi muốn cô thành thật, với cô và với tôi,” anh nói, ánh mắt anh dán chặt vào mắt cô. “Và khi cô thành thật, cô sẽ nhận ra khu vườn này đã không còn thuộc về cô. Cả tôi cũng vậy.”

Anh siết nhẹ khuỷu tay cô, một cái chạm cảnh báo và đầy ý nghĩa.

“Đừng đến đây nữa, Vy. Nơi này chỉ mang lại ký ức đã bị đánh cắp và sự cấm kỵ. Nó quá nguy hiểm.”

Kiên bỏ đi, để lại Thanh Vy đứng một mình giữa khu vườn hoang vắng. Cô chạm vào nơi anh vừa chạm, cảm giác bỏng rát lan tỏa.

Cô đã bị cảnh báo, nhưng lời cảnh báo của anh chỉ khiến cô khao khát vượt qua ranh giới này hơn. Khu vườn cấm địa này, giờ đã trở thành nơi trú ẩn bí mật của cô và anh.