Căn gác mái của Trần Vũ nằm ở cuối con hẻm sâu hút của khu phố cũ, nơi ánh sáng mặt trời hiếm khi nào chạm tới được sàn gỗ mục nát. Không gian nồng nặc mùi thuốc súng của thuốc lá rẻ tiền quyện với vị hắc đặc trưng của sơn dầu và dầu lanh. Đó là một thứ mùi của sự nghèo đói, nhưng cũng là mùi của một linh hồn đang quẫy đạp để tồn tại.
Vũ ngồi thu mình trên chiếc ghế gỗ gãy một nan, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ dán chặt vào tấm toan trắng trước mặt. Anh không vẽ. Đã ba tháng nay, cây cọ trong tay anh dường như nặng hàng tấn. Những ngón tay dài, xương xẩu, đầy những vết chai và vệt màu khô không còn tìm thấy nhịp điệu. Kể từ ngày Trịnh Thế – gã tài phiệt nghệ thuật với vẻ ngoài đạo mạo – dùng quyền lực đen tối tước đoạt giải thưởng lớn nhất đời anh, Vũ sống như một cái bóng.
Tiếng gõ cửa vang lên, khô khốc và ngạo mạn.
Vũ không buồn đứng dậy. Cánh cửa gỗ ọp ẹp tự mở ra vì cái bản lề đã lỏng lẻo. Một gã đàn ông mặc vest đen, đeo kính râm bước vào, hoàn toàn lạc lõng giữa sự tồi tàn này. Gã đặt lên chiếc bàn gỗ đầy vết loang lổ một phong bì dày cộp và một tấm ảnh.
"Ông chủ muốn anh vẽ một bức chân dung. Giá gấp mười lần thị trường."
Vũ nhếch mép, nụ cười đầy vẻ cay đắng: "Trịnh Thế chưa sỉ nhục tôi đủ sao? Giờ còn muốn tôi làm thợ vẽ thuê cho gã?"
"Lần này khác," gã đàn ông lạnh lùng ngắt lời. "Ông chủ muốn anh vẽ vợ mình. Bà ấy là tác phẩm quý giá nhất của ông ấy. Và ông ấy nói... chỉ có đôi mắt căm thù của anh mới lột tả được hết vẻ đẹp 'thánh thiện' mà ông ấy muốn trưng bày."
Gã đàn ông rời đi, để lại sự tĩnh lặng chết chóc. Vũ cầm tấm ảnh lên. Trái tim anh khựng lại một nhịp.
Trong ảnh là một người phụ nữ có làn da trắng sứ, mái tóc đen dài xõa trên bờ vai gầy, và đôi mắt... đôi mắt ấy không thuộc về thế giới hào nhoáng của Trịnh Thế. Nó chứa đựng một sự u uất sâu thẳm, một nỗi cô đơn rực cháy như cánh chim bị bẻ gãy trong lồng vàng. Cô ấy là Diệp Chi.
Vũ vò nát tấm ảnh trong tay, hơi thở dồn dập. Anh hận Trịnh Thế. Anh muốn xé nát mọi thứ thuộc về gã. Nhưng khi nhìn vào gương mặt của người phụ nữ trong ảnh, một bản năng nghệ thuật quái lạ trỗi dậy. Anh muốn thấy cô ngoài đời thực. Anh muốn dùng cây cọ của mình bóc tách lớp mặt nạ thanh cao kia, muốn xem đằng sau vẻ đẹp cấm kỵ đó là một tâm hồn vụn vỡ hay một trái tim cũng đang thèm khát sự tự do giống như anh.
Vũ đứng dậy, cầm lấy cây cọ đã khô cứng, nhúng mạnh vào hũ dung môi.
Tiếng cọ vẽ bắt đầu sột soạt trên nền vải toan giữa bóng tối nhạt nhòa của căn gác. Một cuộc chơi nguy hiểm đã bắt đầu, nơi mà màu sắc không chỉ để vẽ tranh, mà để nhuộm đỏ những tham vọng và tội lỗi.