MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCảm Nắng Nàng Thơ Khỏa ThânChương 2

Cảm Nắng Nàng Thơ Khỏa Thân

Chương 2

774 từ · ~4 phút đọc

Dinh thự của Trịnh Thế nằm biệt lập trên một ngọn đồi, bao phủ bởi những tán thông già và sự im lặng đáng sợ của tiền bạc. Trần Vũ bước xuống xe, bộ quần áo bò sờn cũ và đôi giày bám bụi đường phố khiến anh trông như một vệt mực bẩn loang ra trên sàn đá cẩm thạch bóng loáng của sảnh chính.

Trịnh Thế đang đợi anh trong thư viện, nơi treo đầy những bức tranh của những danh họa mà lão đã dùng tiền hoặc thủ đoạn để thâu tóm. Lão ngồi đó, nhâm nhi ly rượu vang đỏ, phong thái ung dung của một kẻ bề trên.

“Cậu đến đúng giờ hơn tôi tưởng, Vũ à,” Trịnh Thế đặt ly rượu xuống, nụ cười không chạm đến mắt. “Dù sao thì, cái bụng đói cũng dễ dạy bảo hơn cái tôi nghệ sĩ, đúng không?”

Vũ siết chặt nắm tay, những gân xanh nổi lên trên mu bàn tay gầy gò. Anh nhìn thẳng vào gã đàn ông đã từng đứng trên bục vinh quang, nhận lấy giải thưởng vốn dĩ thuộc về mình. “Điều kiện của ông là gì? Tôi không tin ông mời tôi đến đây chỉ để vẽ một bức tranh bình thường.”

Trịnh Thế đứng dậy, thong thả đi tới trước một khung tranh trống đang đặt trên giá.

“Tôi muốn một bức chân dung khổ lớn. Nhưng có những quy tắc. Một: Cậu chỉ được vẽ vào buổi chiều tà, khi ánh sáng yếu nhất. Hai: Trong lúc vẽ, cậu không được phép nói chuyện với vợ tôi. Và ba...” Lão tiến sát lại gần Vũ, hạ thấp giọng đầy vẻ mỉa mai. “Cậu phải vẽ cô ấy trong trang phục mỏng nhất, như thể cậu đang lột trần linh hồn cô ấy bằng đôi mắt của một kẻ thất bại. Tôi muốn xem, dưới nét cọ của một kẻ hận tôi xương tủy, vợ tôi sẽ hiện lên nhục dục hay thánh thiện.”

Đó không phải là một lời đề nghị công việc. Đó là một sự sỉ nhục được bọc trong nhung lụa. Trịnh Thế muốn dùng Vũ như một công cụ để thỏa mãn thú vui bệnh hoạn: bắt kẻ thù phải ngắm nhìn người phụ nữ của mình, nhưng lại cấm họ chạm vào hay lên tiếng.

“Ông điên rồi,” Vũ gằn giọng.

“Tôi không điên. Tôi chỉ là một người sưu tập cái đẹp,” Trịnh Thế cười lớn, rồi đẩy một tờ chi phiếu về phía Vũ. “Ký vào đây, và cậu sẽ có đủ tiền để chuộc lại xưởng vẽ cũ của cha mình. Hoặc là bước ra khỏi đây và tiếp tục mục nát trong cái cống rãnh của cậu.”

Cái tên “xưởng vẽ của cha” như một đòn giáng mạnh vào tử huyệt của Vũ. Đó là nơi duy nhất anh còn chút ký ức về hơi ấm gia đình.

Vũ cầm bút, bàn tay run lên vì uất ức. Anh ký tên mình vào bản hợp đồng, từng nét chữ sắc lẹm như nhát dao.

“Tốt lắm,” Trịnh Thế hài lòng vỗ tay. “Bây giờ, để tôi giới thiệu món đồ chơi quý giá nhất của mình.”

Cánh cửa gỗ nặng nề ở phía cuối thư viện mở ra. Diệp Chi bước vào.

Trong ánh đèn vàng vọt của phòng sách, cô mặc một chiếc váy lụa màu trắng ngà, mỏng đến mức dường như chỉ cần một hơi thở mạnh cũng có thể thổi bay. Làn da cô trắng tái, đối lập hoàn toàn với mái tóc đen xõa dài. Cô không nhìn chồng mình, cũng không nhìn Vũ. Cô đứng đó, như một pho tượng tạc bằng thạch cao, vừa lộng lẫy vừa vô hồn.

Vũ sững người. Trong tấm ảnh, cô chỉ là một hình ảnh tĩnh lặng, nhưng ngoài đời thực, sự hiện diện của cô mang theo một thứ từ trường kỳ lạ. Đó là sự gợi cảm của một trái tim đang chết mòn.

“Diệp Chi, đây là họa sĩ của em,” Trịnh Thế bước đến, đặt bàn tay mập mạp lên vai cô, bóp nhẹ như để khẳng định quyền sở hữu. “Hãy làm theo mọi yêu cầu của cậu ta... ngoại trừ việc yêu cầu cậu ta dừng lại.”

Ánh mắt Vũ chạm vào ánh mắt Chi. Trong một giây ngắn ngủi, anh thấy đôi đồng tử của cô khẽ co rút. Sự im lặng giữa họ kéo dài, đặc quánh và đầy ám ảnh. Vũ hiểu rằng, kể từ khoảnh khắc này, anh không chỉ vẽ một bức tranh. Anh đang bước vào một cuộc hành trình nơi ranh giới giữa trả thù và khát vọng sẽ sớm bị thiêu rụi.