Buổi vẽ đầu tiên diễn ra vào một buổi chiều muộn, khi mặt trời bắt đầu lặn xuống sau dãy núi, để lại những vệt sáng màu cam cháy rỉ máu trên tường phòng họa. Căn phòng này nằm ở phía Tây của dinh thự, vốn là một nhà kho cũ được Trịnh Thế cho sửa sang lại, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lẽo của những bức tường đá.
Trần Vũ đứng trước giá vẽ, bàn tay anh bối rối khi sắp xếp các tuýp màu. Sự hiện diện của Diệp Chi ở góc phòng khiến không khí trở nên loãng đi. Cô ngồi trên bục gỗ cao, lưng tựa vào chiếc ghế bành có phần tựa đầu cao vút. Theo đúng yêu cầu của Trịnh Thế, cô chỉ mặc một chiếc váy lụa hai dây mỏng manh, để lộ bờ vai gầy và xương quai xanh sắc sảo.
Vũ ngước mắt lên, định ra hiệu cho cô điều chỉnh tư thế, nhưng lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.
Trước khi đến đây, Vũ luôn nghĩ về vợ của Trịnh Thế như một người phụ nữ thực dụng, một kẻ chấp nhận bán mình cho quyền lực để đổi lấy nhung lụa. Anh đã chuẩn bị sẵn một tâm thế khinh bỉ để vẽ cô như một bình hoa rỗng tuếch. Nhưng Diệp Chi ngồi đó, không có lấy một chút vẻ kiêu sa của một "phu nhân".
Cô nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xa xăm và vô định đến mức Vũ có cảm giác cô không hề hiện diện trong căn phòng này. Làn da cô dưới ánh hoàng hôn không hồng hào mà mang một sắc độ xám nhạt, giống như một bức tượng cẩm thạch đã bị bỏ quên quá lâu trong bóng tối.
"Cô... cô hãy nhìn vào góc tường kia," Vũ lên tiếng, giọng anh khàn đặc vì sự im lặng quá dài.
Diệp Chi chậm rãi quay đầu lại. Khi ánh mắt hai người trực diện giao nhau, Vũ cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đó không phải là đôi mắt của một người đàn bà hạnh phúc, cũng chẳng phải sự lẳng lơ của một kẻ giàu có. Đôi mắt ấy sâu thẳm, đen láy nhưng khô khốc, chứa đựng một nỗi tuyệt vọng được che đậy cực kỳ tinh vi.
"Tôi cứ nghĩ anh sẽ ghét tôi," cô đột ngột lên tiếng, phá vỡ quy tắc "không nói chuyện" mà Trịnh Thế đã đặt ra. Giọng cô nhẹ như gió, nhưng lại mang sức nặng của một lời tự thú.
Vũ khựng lại, tay cầm cọ siết chặt. "Tôi chỉ quan tâm đến bức tranh."
"Vậy sao?" Chi khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt nhẽo và đau đớn. "Anh nhìn tôi như thể muốn dùng cọ vẽ để xẻ thịt tôi ra vậy. Trịnh Thế nói anh là một thiên tài bị vùi dập. Hóa ra thiên tài cũng chỉ là một kẻ đi vẽ thuê cho người mình căm thù."
Vũ đặt mạnh bảng màu xuống bàn, tiếng động khô khốc vang vọng. Anh tiến lại gần bục gỗ, khoảng cách thu hẹp khiến hơi thở của anh chạm vào làn da mát lạnh của cô. Anh cúi xuống, nhìn xoáy vào đôi mắt cô, khoảng cách gần đến mức anh có thể thấy sự rung động nhẹ nơi hàng mi dài của Chi.
"Tôi vẽ cô không phải vì tôi cần tiền của gã," Vũ thì thầm, giọng đầy sự đe dọa nhưng cũng đầy khao khát. "Tôi vẽ để cả thế giới thấy rằng, người phụ nữ mà Trịnh Thế tự hào nhất, thực chất chỉ là một linh hồn đã chết từ lâu."
Diệp Chi không lùi bước. Cô hơi rướn người về phía anh, để mặc dây áo lụa tuột xuống khỏi bờ vai, lộ ra một vết sẹo nhỏ mờ nhạt nơi bả vai – một dấu vết không hề có trong tấm ảnh hoàn hảo mà Trịnh Thế đã đưa.
"Vậy thì hãy vẽ đi," cô thì thầm lại, hơi thở mang theo mùi hoa huệ thanh khiết. "Vẽ xem tôi đã chết như thế nào."
Vũ sững người. Nàng thơ này không hề giống như những gì anh tưởng tượng. Cô không phải là một con búp bê xinh đẹp để anh trả thù, mà là một mê cung đầy rẫy những cạm bẫy cảm xúc. Anh quay trở lại giá vẽ, đôi tay vốn dĩ khô cứng bỗng chốc run rẩy. Lần đầu tiên sau nhiều năm, Vũ cảm thấy sợ hãi trước một tấm toan trắng.
Anh bắt đầu đi nét đầu tiên. Không phải là hình thể, mà là đôi mắt u uất ấy. Trong căn phòng tối dần, chỉ còn tiếng cọ vẽ sột soạt và nhịp tim dồn dập của hai con người đang bị giam cầm bởi những nỗi đau khác nhau.