Kể từ sau cuộc đối thoại phá vỡ quy tắc ở buổi đầu tiên, một sự im lặng kỳ quái bao trùm lấy xưởng vẽ. Trịnh Thế dường như đã lắp đặt những đôi mắt vô hình ở khắp nơi, khiến cả Vũ và Chi đều tự giác rút vào lớp vỏ phòng thủ của riêng mình. Xưởng vẽ, vốn dĩ là một căn kho cũ nát, giờ đây trở thành một pháo đài ngăn cách họ với thế giới bên ngoài, nơi chỉ có tiếng lướt của lông cọ trên vải toan và tiếng kim đồng hồ tích tắc nặng nề.
Vũ làm việc như một kẻ lên cơn dại. Anh không còn nhìn Chi như một con người, mà chia tách cô thành những mảng sáng tối, những đường cong và những khối màu. Anh cần sự lạnh lùng đó để bảo vệ bản thân khỏi sự thu hút chết người tỏa ra từ người phụ nữ ấy.
"Cầm lấy bình sứ kia. Nghiêng người về phía trước một chút," Vũ ra lệnh, giọng cụt lủn.
Diệp Chi lẳng lặng làm theo. Cô ngồi trên bục gỗ, đôi chân trần trắng muốt co lại, tay ôm lấy chiếc bình gốm lạnh lẽo. Tư thế này khiến tấm váy lụa mỏng manh bị kéo căng, hằn lên những đường nét thanh mảnh nhưng tràn đầy sức sống của cơ thể cô. Trong không gian chỉ có ánh hoàng hôn hắt hiệu, làn da cô tựa như một dải lụa mềm mại đang phát sáng giữa đống phế tích.
Sự im lặng này không hề bình yên. Nó căng như một sợi dây đàn sắp đứt.
Vũ cảm nhận được ánh mắt của Chi đang đóng đinh vào mình. Cô không nhìn vào bức tranh, cô nhìn vào anh. Cô quan sát cách anh cau mày khi không tìm được sắc độ ưng ý, cách anh bậm môi đến bật máu, và cách những thớ cơ trên cánh tay anh cuộn lên mỗi khi đưa những nét vẽ mạnh bạo.
"Anh đang sợ," Chi đột ngột phá tan không gian tĩnh mịch.
Vũ khựng tay cọ, một vệt màu xanh chàm đi lệch khỏi quỹ đạo. Anh không ngước lên, gằn giọng: "Tôi đã bảo cô giữ im lặng."
"Anh sợ vì anh nhận ra tôi không phải là một bức tượng," cô tiếp tục, giọng nói bình thản đến mức tàn nhẫn. "Anh sợ rằng nếu anh nhìn tôi quá lâu, anh sẽ quên mất mình đang trả thù ai."
Vũ ném mạnh chiếc cọ vào xô nước, tiếng động chát chúa vang dội trong phòng vẽ. Anh bước phăng tới chỗ bục gỗ, đứng sừng sững trước mặt cô. Bóng hình cao lớn của anh bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé của Chi.
"Cô nghĩ mình là ai? Một vị cứu tinh cho tâm hồn tôi chắc?" Vũ cười khẩy, ánh mắt đỏ rực sự giận dữ lẫn khao khát bị kìm nén. "Trong mắt tôi, cô chỉ là một vật thể. Một vật thể mà Trịnh Thế đã mua, và tôi đang được thuê để trang trí lại cho gã. Đừng tự mãn quá mức."
Diệp Chi không hề nao núng. Cô buông rơi chiếc bình sứ xuống đống vải vụn, tiếng trầm đục của gốm chạm nền gỗ nghe như tiếng tim đập lỗi nhịp. Cô đứng dậy, đối diện với anh, khoảng cách gần đến mức Vũ có thể ngửi thấy mùi hương hoa huệ đặc quánh trên tóc cô.
"Nếu tôi chỉ là vật thể, tại sao tay anh lại run khi vẽ đến đôi môi tôi?"
Cô đưa bàn tay mảnh khảnh, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào mu bàn tay đang siết chặt của Vũ. Sự tiếp xúc ấy mỏng manh như cánh bướm, nhưng lại có sức công phá như một cơn bão. Vũ cảm giác như có một dòng điện nóng bỏng truyền thẳng từ da thịt cô vào huyết quản anh, đốt cháy mọi sự phòng bị cuối cùng.
Pháo đài im lặng mà họ dày công xây dựng suốt mấy ngày qua bỗng chốc sụp đổ. Ở góc phòng, chiếc camera ẩn vẫn lặng lẽ hoạt động, nhưng lúc này, cả hai đều đã quên đi sự hiện diện của kẻ sở hữu. Trong không gian chật hẹp của xưởng vẽ, chỉ còn lại sự đối đầu giữa hai linh hồn đang khát khao sự thật, giữa một họa sĩ điên cuồng và một nàng thơ mang tâm thế của kẻ phản loạn.
Vũ hất tay cô ra, quay lưng lại với một hơi thở dốc.
"Ngày mai... chúng ta sẽ bắt đầu vẽ phần lưng. Cô không cần phải nhìn tôi nữa," anh nói, giọng rung lên.
Chi đứng lặng trong bóng tối đang dần nuốt chửng căn phòng. Cô biết mình đã thắng vòng đầu tiên trong trò chơi nguy hiểm này. Nhưng cô cũng biết, khi pháo đài im lặng bị phá vỡ, thứ chờ đợi họ phía trước chỉ có thể là tro tàn của sự sụp đổ.