Buổi chiều thứ năm, bầu trời vần vũ những đám mây chì nặng trĩu. Ánh sáng trong xưởng vẽ không còn sắc vàng óng ả như mọi khi mà trở nên lạnh lẽo, xám xịt. Trần Vũ quyết định từ bỏ bảng màu rực rỡ; anh cầm lên thỏi than chì thô ráp. Hôm nay, anh không muốn vẽ da thịt, anh muốn vẽ khung xương và những góc khuất ẩn sau vẻ ngoài lộng lẫy của Diệp Chi.
"Xoay lưng lại phía tôi," Vũ ra lệnh. Giọng anh lạnh lùng như một nhát dao, cố tình tạo ra một khoảng cách an toàn sau sự cố chạm tay hôm trước.
Diệp Chi lẳng lặng đứng dậy. Cô buông lỏng sợi dây lụa mỏng manh nơi cổ áo. Chiếc váy tuột xuống, trễ nải vắt ngang hông, để lộ toàn bộ tấm lưng trần dài, mảnh dẻ và trắng đến mức nhức mắt. Dưới ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà, những đốt sống lưng của cô hiện lên như một chuỗi ngọc bích bị giam cầm, gầy guộc và yếu ớt.
Vũ hít một hơi thật sâu, cố ngăn nhịp tim đang đập loạn. Anh bắt đầu những nét phác thảo đầu tiên. Tiếng than chì rít trên mặt giấy nhám nghe sột soạt, gai người.
Sự quan sát của Vũ lúc này mang tính chất tàn nhẫn của một bác sĩ phẫu thuật. Anh không lướt qua những đường cong một cách hời hợt; anh soi xét từng vết lõm nơi thắt lưng, từng sự rung động nhẹ của cơ bắp khi cô hít thở. Qua lăng kính nghệ thuật, anh nhìn thấu sự gò bó của cô. Những vết hằn đỏ mờ mờ từ chiếc áo nịt ngực đắt tiền cô vừa tháo ra trông giống như những vết xích của một tù nhân sang trọng.
"Cô đang gồng mình," Vũ nói, mắt vẫn không rời khỏi bờ vai cô. "Thả lỏng ra. Nếu cô không thật lòng với cơ thể mình, bức tranh này sẽ chỉ là một sự dối trá."
"Tôi không biết cách thả lỏng trong căn nhà này," Chi đáp, giọng cô vọng lại từ phía bức tường đá, nghe trống rỗng đến lạ kỳ. "Mọi ngóc ngách ở đây đều có tai mắt. Thả lỏng nghĩa là tự sát."
Vũ dừng tay. Anh nhìn vào nét vẽ vừa thực hiện—một đường cong sắc lẹm, cô độc. Anh nhận ra mình và cô thực chất là hai kẻ đồng cảnh ngộ. Anh bị giam cầm trong sự nghèo khó và thù hận, còn cô bị giam cầm trong sự giàu sang và giả dối.
Anh bước lại gần bục gỗ, bước chân nhẹ đến mức Chi không nhận ra cho đến khi cô cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể anh ở ngay sát sau lưng mình. Vũ không chạm vào cô, nhưng khoảng cách gần đến mức anh có thể đếm được từng nhịp thở gấp gáp của nàng thơ.
"Nhìn vào tấm gương kia đi," Vũ thì thầm, tay chỉ về phía chiếc gương ố vàng đặt góc phòng.
Chi ngước mắt nhìn vào gương. Trong cái khung cũ kỹ ấy, cô thấy mình: một người đàn bà nửa kín nửa hở, đẹp một cách điên dại nhưng u sầu. Và ngay sau cô là Vũ—người họa sĩ với đôi mắt rực cháy sự khao khát lẫn phẫn nộ.
Sự quan sát tàn nhẫn ban nãy bỗng chốc biến thành một sự chiêm ngưỡng đầy nhục cảm. Vũ đưa tay lên, định chỉ vào một điểm trên lưng cô để yêu cầu điều chỉnh, nhưng ngón tay anh khựng lại trong không trung, chỉ cách làn da mịn màng kia một phân. Anh đang quan sát cô, hay đang tự dày vò chính mình?
"Trân Vũ," Chi gọi tên anh, lần đầu tiên cô gọi tên anh thay vì sự im lặng. "Anh thấy gì trên lưng tôi? Một tuyệt tác... hay một sự tàn phế?"
Vũ nhìn thấy một vết bầm tím nhỏ xíu, nhạt màu nơi thắt lưng cô—dấu vết của sự thô bạo mà Trịnh Thế chắc chắn đã để lại. Cơn giận dữ bùng lên trong lòng anh, át cả sự khao khát. Anh nhận ra rằng, đằng sau những nét phác thảo bằng than chì đen đúa này, anh đang bắt đầu muốn bảo vệ vật thể mà mình đang vẽ.
"Tôi thấy một cuộc đào tẩu chưa thành," Vũ trả lời, giọng trầm xuống đầy nguy hiểm.
Anh quay lại giá vẽ, cầm thỏi than lên và bẻ gãy làm đôi. Những nét vẽ sau đó không còn nhẹ nhàng nữa, chúng mạnh bạo, đầy gai góc và u uất. Buổi chiều hôm đó, bức tranh không hiện lên vẻ đẹp của một phu nhân, mà hiện lên sự phản kháng của một nô lệ.