Chiều hôm ấy, một cơn dông bất chợt kéo đến thành phố, khiến không gian bên trong xưởng vẽ tối sầm lại nhanh chóng. Tiếng mưa đập liên hồi lên mái tôn rỉ sét của căn kho cũ tạo thành một thứ âm thanh cô lập họ hoàn toàn với thế giới xa hoa phía sau cánh cửa dinh thự.
Trần Vũ đang loay hoay thắp những ngọn nến để lấy ánh sáng thì Diệp Chi bước vào. Nhưng hôm nay, cô không mặc chiếc váy lụa trắng ngà quen thuộc. Cô khoác trên mình một chiếc áo choàng bằng lông vũ đen dài chạm gót, kín cổng cao tường, che giấu hoàn toàn vóc dáng bên trong. Khuôn mặt cô tái nhợt, đôi môi không chút son phấn, trông cô giống như một linh hồn vừa đi lạc qua miền cực lạc.
Vũ dừng tay, ánh nến bập bùng soi rõ sự ngạc nhiên trong mắt anh. “Hôm nay cô đến muộn.”
“Trịnh Thế vừa đi công tác ở nước ngoài,” Chi nói, giọng cô run lên, không rõ vì lạnh hay vì một sự phấn khích thầm kín. “Lũ người hầu đã bị tôi cho lui ra hết. Hôm nay... sẽ không có ai xem chúng ta cả.”
Cô bước lên bục gỗ, đứng đối diện với Vũ. Trong ánh nến lung linh, sự im lặng của căn phòng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Vũ cảm nhận được một luồng không khí khác lạ. Anh không cầm cọ, mà đứng lặng nhìn cô.
“Chúng ta bắt đầu chứ?” Vũ hỏi, giọng anh trầm xuống, cố giữ sự chuyên nghiệp cuối cùng.
Diệp Chi không trả lời bằng lời nói. Đôi bàn tay mảnh khảnh của cô đưa lên, chạm vào chiếc khuy bạc duy nhất nơi cổ áo choàng. Cô chậm rãi, từng chút một, cởi bỏ lớp áo đen nặng nề đó.
Khi chiếc áo choàng tuột khỏi vai và rơi xuống sàn gỗ thành một khối đen thẫm, Vũ thấy hơi thở mình nghẹn lại. Bên trong lớp áo choàng kín đáo ấy, cô chỉ mặc một bộ đồ lót bằng ren mỏng tang, thứ trang phục mà có lẽ Trịnh Thế đã ép cô mặc để thỏa mãn thị giác của gã. Nhưng khác với sự phục tùng thường ngày, tư thế của Chi lúc này không phải là của một vật trưng bày. Cô đứng thẳng, đôi vai hơi run rẩy nhưng ánh mắt lại quật cường nhìn thẳng vào Vũ.
Việc cởi bỏ lớp áo choàng không chỉ là cởi bỏ trang phục, mà là lúc cô phơi bày sự trần trụi của nỗi đau và sự sỉ nhục mà cô phải chịu đựng dưới tay Trịnh Thế.
“Anh nói đúng,” Chi thì thầm, bước chân trần tiến lại gần giá vẽ, gần đến mức Vũ có thể ngửi thấy mùi da thịt ấm nóng trộn lẫn với mùi mưa. “Tôi là một cuộc đào tẩu chưa thành. Và hôm nay, tôi muốn anh vẽ lại sự thật đó. Đừng vẽ một phu nhân đài các nữa. Hãy vẽ người đàn bà đang mục nát này.”
Vũ cảm thấy một sự thôi thúc điên rồ chạy dọc sống lưng. Anh nhìn thấy những vết lằn đỏ nơi cổ chân cô, những dấu vết của một sự giam cầm tinh thần khủng khiếp. Cơn giận và lòng trắc ẩn bùng lên, thiêu rụi mọi rào cản đạo đức mà anh cố dựng lên suốt những ngày qua.
Anh không cầm cọ vẽ, mà bước tới, bàn tay thô ráp của người họa sĩ nâng lấy gương mặt thanh tú của cô. Ngón cái của anh lướt nhẹ qua gò má tái nhợt. Đây là lần đầu tiên anh chủ động chạm vào cô mà không phải vì mục đích điều chỉnh tư thế vẽ.
“Cô biết việc này có nghĩa là gì không?” Vũ khàn giọng hỏi. “Nếu Trịnh Thế biết...”
“Lão ta đã biến tôi thành một món đồ chơi,” Chi ngắt lời, đôi mắt cô rực cháy một thứ ánh sáng liều lĩnh. “Còn tôi, tôi muốn được là một con người dưới nét cọ của anh. Dù chỉ một lần.”
Trong khoảnh khắc đó, ranh giới giữa người họa sĩ và nàng thơ đã hoàn toàn vỡ vụn. Chiếc áo choàng nằm dưới sàn như một cái xác của quá khứ, nhường chỗ cho một sự kết nối nguyên thủy và tội lỗi đang bắt đầu nảy mầm giữa những vệt màu và bóng tối. Vũ cầm lấy một cây cọ lớn, nhúng mạnh vào màu đỏ thẫm — màu của máu, của đam mê và của sự trả thù — rồi đi những nét vẽ điên cuồng lên tấm toan trắng.