Tiếng mưa bên ngoài đã ngớt, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ mái hiên xuống những vũng nước đọng. Trong xưởng vẽ, hơi lạnh của đêm tối len lỏi qua những khe cửa gỗ, nhưng bầu không khí giữa hai người lại đặc quánh và nóng rực một thứ xúc cảm khó gọi tên.
Vũ buông cọ. Bức phác thảo trên toan hiện lên những mảng màu đỏ thẫm và đen nhức nhối, lột tả một hình hài đang vùng vẫy giữa bóng tối. Anh nhìn Diệp Chi, lúc này cô đã khoác lại hờ hững chiếc áo choàng đen, ngồi bó gối trên bục gỗ. Vẻ quật cường ban nãy biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng đến cùng cực.
"Tại sao lại là hắn?" Vũ đột ngột hỏi.
Đây là câu hỏi ngoài lề đầu tiên không liên quan đến ánh sáng, tư thế hay màu sắc. Nó là một sự xâm phạm vào đời tư mà lẽ ra một kẻ vẽ thuê như anh không được phép bước tới.
Diệp Chi hơi ngước lên, đôi mắt u uất khẽ dao động. "Anh đang hỏi về lý do tôi kết hôn với một con quỷ sao?"
"Tôi đang hỏi về đôi mắt của cô," Vũ tiến lại gần, ngồi xuống bậc thang gỗ dưới chân bục. "Trịnh Thế có thể mua được cơ thể cô, mua được sự phục tùng của cô, nhưng hắn không thể tạo ra nỗi buồn này. Nó sâu hơn nhiều so với việc chỉ là một người vợ không hạnh phúc."
Chi im lặng hồi lâu. Cô đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc mai bết vào trán. "Năm mười tám tuổi, tôi từng tin rằng hội họa có thể cứu rỗi thế giới. Tôi cũng từng có những ước mơ về màu sắc, về tự do. Nhưng Trịnh Thế đã dùng chính sự ngây thơ đó để bẫy cha tôi vào một món nợ không thể chi trả. Tôi không kết hôn, Vũ ạ. Tôi tự nguyện bước vào một bản hợp đồng nô lệ để đổi lấy mạng sống cho cha mình."
Vũ lặng người. Anh nhìn thấy trong mắt cô không chỉ là sự chịu đựng, mà là một sự tự ghê tởm chính mình. Cô buồn vì cô đã để mình bị bẻ gãy, vì cô đã để những khát vọng của mình chết đi trong lồng vàng.
"Hắn không bao giờ nhìn tôi," cô nói tiếp, giọng run rẩy. "Hắn chỉ nhìn vào giá trị của tôi. Hắn bắt tôi mặc những thứ này, đứng ở đây, để anh vẽ... chỉ vì hắn muốn thấy tôi bị hạ nhục trước mặt một người đàn ông khác mà tôi không thể thuộc về. Đó là cách hắn khẳng định quyền lực."
Cơn giận trong lòng Vũ bùng lên, nhưng ngay sau đó là một niềm xót xa len lỏi. Anh chợt nhận ra mình cũng chẳng khác gì Trịnh Thế khi ban đầu định dùng cô như một công cụ để trả thù. Anh đã quá mải mê với sự căm hận của mình mà quên mất rằng người phụ nữ trước mặt cũng đang mang những vết thương rỉ máu.
Vũ vô thức đưa bàn tay còn dính vệt sơn dầu chạm nhẹ vào gấu áo choàng của cô. "Tôi xin lỗi."
Diệp Chi cúi xuống, nhìn vào bàn tay đầy màu của anh. Cô không né tránh. "Tại sao anh phải xin lỗi? Anh là người duy nhất nhìn thấy tôi, Vũ. Những người khác chỉ thấy 'Vợ của Trịnh Thế'. Còn anh... anh nhìn thấy nỗi buồn của tôi."
Trong khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa họ không còn là giữa kẻ thù và nàng thơ, mà là giữa hai linh hồn bị tàn phá đang tìm thấy sự đồng điệu trong đống đổ nát. Vũ thấy mình không còn muốn vẽ để trả thù nữa. Anh muốn dùng cây cọ này để gột rửa cho cô, để tìm lại chút ánh sáng cuối cùng trong đôi mắt kia.
Sự gợi cảm lúc này không đến từ da thịt trần trụi, mà đến từ việc họ đã lột bỏ lớp mặt nạ tâm hồn trước mặt nhau. Đêm đó, Vũ không vẽ thêm một nét nào nữa. Anh chỉ ngồi đó, im lặng bên cạnh Chi, lắng nghe tiếng hơi thở của nhau trong pháo đài tối tăm, nơi nỗi buồn trở thành sợi dây liên kết cấm kỵ và bền chặt nhất.