Trời về đêm, cơn mưa không còn dữ dội như lúc trước nhưng bắt đầu chuyển thành những hạt bụi nước li ti, bám vào kẽ lá và len lỏi qua lớp cửa kính đã nứt của căn kho. Không khí trong xưởng vẽ trở nên ẩm ướt, khiến mùi sơn dầu vốn dĩ nồng hắc nay bỗng trở nên dịu lại, quyện cùng mùi đất ẩm và hơi nước lạnh lẽo từ bên ngoài tràn vào.
Đó là một thứ mùi hương kỳ lạ—vừa có vẻ nhân tạo của hóa chất, vừa có vẻ nguyên thủy của tự nhiên. Nó giống như mối quan hệ giữa Vũ và Chi: một sự sắp đặt đầy toan tính của Trịnh Thế nhưng lại đang nảy mầm những cảm xúc bản năng không thể kiểm soát.
Vũ vẫn ngồi dưới chân bục gỗ, sát bên cạnh Diệp Chi. Sự im lặng giữa họ không còn nặng nề mà trôi đi êm đềm như nhịp mưa.
"Mùi này..." Chi khẽ hít một hơi, đôi vai gầy nhẹ nhõm hơn hẳn ban nãy. "Nó khiến tôi nhớ đến xưởng vẽ cũ của cha mình. Những ngày chưa có nợ nần, chưa có những buổi tiệc xa hoa giả tạo."
Vũ quay sang nhìn cô. Dưới ánh nến đã cháy gần hết, gương mặt Chi hiện lên mờ ảo. "Mùi của sự sáng tạo luôn có vị đắng. Cha tôi từng nói, họa sĩ thực thụ là kẻ phải ngửi thấy mùi của nỗi đau trước khi vẽ được vẻ đẹp."
Anh đứng dậy, đi đến góc phòng lấy một chiếc khăn vải thô vẫn còn dính vài vệt màu vàng đất. Vũ cầm lấy bàn tay Chi, nhẹ nhàng lau đi những vệt màu đỏ vô tình vương trên đầu ngón tay cô lúc nãy. Động tác của anh cực kỳ chậm rãi, tỉ mỉ như đang lau chùi một báu vật dễ vỡ.
Sự tiếp xúc da thịt giữa cái lạnh của mưa và cái ấm của phòng vẽ tạo nên một sự rung cảm mãnh liệt. Chi không rút tay lại. Cô cảm nhận được những vết chai sần trên lòng bàn tay Vũ—dấu vết của những năm tháng lao động khổ sai và miệt mài bên giá vẽ.
"Vũ này," cô thì thầm, giọng nói tan vào tiếng mưa. "Nếu bức tranh này hoàn thành, anh sẽ làm gì?"
Bàn tay Vũ khựng lại. Anh nhìn vào bức toan còn dang dở. "Tôi sẽ lấy tiền, chuộc lại xưởng vẽ, và biến mất khỏi thành phố này."
"Anh sẽ mang theo nỗi hận chứ?"
"Tôi từng nghĩ là có," Vũ ngước nhìn cô, ánh mắt anh giờ đây không còn sự hung hãn của kẻ trả thù, mà là sự bối rối của một người đàn ông đang lạc lối. "Nhưng bây giờ, mỗi nét vẽ tôi đặt xuống không còn là vì Trịnh Thế nữa. Tôi đang vẽ để giữ lại một phần của cô... cho riêng tôi."
Diệp Chi run lên. Câu nói của anh còn chân thật hơn bất kỳ lời tỏ tình nào cô từng được nghe trong thế giới thượng lưu. Cô đứng dậy, chiếc áo choàng lông vũ trượt nhẹ trên vai, để lộ làn da trắng ngần trong bóng tối nhập nhoạng. Cô tiến lại gần giá vẽ, chạm tay vào mặt toan vẫn còn ướt màu.
Hơi ấm từ cơ thể cô và mùi hương hoa huệ đặc trưng lấn át cả mùi sơn dầu hắc nồng. Trong khoảnh khắc ấy, Vũ nhận ra mình đã thua cuộc. Anh không thể giữ vai trò một người quan sát tàn nhẫn được nữa. Khi mùi mưa hòa vào mùi sơn, ranh giới giữa sự trả thù và sự bảo bọc đã hoàn toàn biến mất.
Anh bước tới sau lưng cô, không chạm vào, nhưng hơi nóng từ lồng ngực anh phả vào gáy cô khiến Chi khẽ rùng mình.
"Mưa sẽ không tạnh sớm đâu," Vũ nói, giọng khản đặc.
"Tôi cũng không muốn về sớm," Chi trả lời, mắt vẫn nhìn vào bức chân dung đầy ám ảnh của chính mình.
Đêm đó, trong căn gác xép cũ nát, giữa mùi sơn dầu và tiếng mưa triền miên, hai kẻ cô độc đã tìm thấy một loại tự do cấm kỵ—thứ tự do chỉ tồn tại khi con người ta dám phơi bày những góc tối nhất của mình cho một người lạ thấy.