Sáng hôm sau, bầu trời không còn chút dư âm nào của cơn mưa đêm, nhưng không khí trong dinh thự Trịnh gia lại căng thẳng đến tột độ. Trịnh Thế bất ngờ trở về sớm hơn dự định. Lão không bước vào xưởng vẽ, nhưng sự hiện diện của lão thông qua những gã vệ sĩ đứng canh ngoài cửa như một lời nhắc nhở tàn độc về quyền sở hữu.
Vũ đứng trước giá vẽ, gương mặt hầm hầm. Anh nhìn vào bức tranh đã có hình hài—một người đàn bà đang vươn mình ra khỏi bóng tối, đầy đau đớn nhưng cũng đầy kiêu hãnh. Nhưng ngay lúc đó, một bản danh sách yêu cầu mới từ Trịnh Thế được gửi đến thông qua gã quản gia: “Ông chủ muốn cậu thêm những vệt màu vàng kim giả tạo lên làn da của bà chủ, và hãy vẽ cô ấy trong tư thế quy phục hơn.”
Khi Diệp Chi bước vào, Vũ không chào. Anh ném mạnh bảng màu xuống sàn, những vệt màu đỏ và xanh bắn tung tóe lên tấm thảm đắt tiền.
“Cô biết gã muốn gì không?” Vũ gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng và phẫn nộ. “Hắn muốn tôi biến cô thành một món đồ trang sức dát vàng! Hắn muốn tôi xóa sạch cái linh hồn mà chúng ta đã vất vả tìm thấy đêm qua để thay vào đó là một sự quy phục rẻ tiền!”
Diệp Chi sững sờ trước cơn thịnh nộ của Vũ. Cô đứng chôn chân tại chỗ, đôi tay siết chặt tà áo. “Vũ, bình tĩnh lại đi. Anh biết lão ta là người thế nào mà...”
“Bình tĩnh?” Vũ cười nhạt, nụ cười đầy sự khinh miệt. “Tôi đang làm cái quái gì ở đây vậy? Tôi tưởng mình đang cứu rỗi nghệ thuật, nhưng thực chất tôi chỉ đang giúp hắn hoàn thiện bộ sưu tập nô lệ của mình. Và cô... cô lại chấp nhận điều đó sao? Cô chấp nhận để tôi vẽ cô như một kẻ quỳ gối dưới chân hắn?”
Cơn giận của Vũ như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Chi. Nỗi uất hận bấy lâu trong cô bùng phát. Cô tiến lại gần, nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói run rẩy nhưng sắc lẹm.
“Anh thì biết gì về sự quy phục? Anh có quyền gì mà sỉ nhục tôi?” Chi hét lên, những giọt nước mắt uất ức trào ra. “Anh đứng đây với cái danh nghĩa ‘nghệ sĩ tự do’, nhưng anh cũng đang cầm tiền của hắn để vẽ đấy thôi! Anh vẽ tôi đau đớn thì anh cho đó là nghệ thuật, còn nếu vẽ tôi theo ý hắn thì anh gọi là sỉ nhục? Cả hai người các anh đều chỉ xem tôi như một mảnh vải toan để trút bỏ cái tôi của mình lên đó!”
Vũ khựng lại. Lời nói của Chi như một cái tát khiến anh tỉnh người. Sự ích kỷ của một gã đàn ông tự phụ về tài năng đã che mờ mắt anh. Anh mải mê đấu tranh với Trịnh Thế mà quên mất rằng người đang thực sự đau đớn là người phụ nữ đang đứng trước mặt mình.
“Tôi không phải là một bức tranh, Trần Vũ!” Chi nghẹn ngào, hơi thở dồn dập khiến lồng ngực phập phồng. “Tôi là người đang sống trong địa ngục này mỗi ngày. Anh vẽ xong rồi sẽ đi, còn tôi phải ở lại với bức chân dung đó, với cái nhìn soi mói của gã đàn ông đó.”
Xưởng vẽ rơi vào một sự im lặng chết chóc. Vũ nhìn Chi, thấy bờ vai cô rung lên bần bật vì nức nở. Sự gợi cảm của buổi đêm qua giờ đây bị thay thế bằng một thực tế nghiệt ngã: Họ đều là những con tốt trên bàn cờ của Trịnh Thế.
Vũ chậm rãi bước tới, đôi tay run rẩy định chạm vào vai cô nhưng rồi lại rụt về. Anh nhận ra rằng, sự sỉ nhục lớn nhất không phải là yêu cầu của Trịnh Thế, mà là cách anh đã vô tình coi thường nỗi đau của cô để thỏa mãn cái tôi nghệ thuật của mình.
“Tôi xin lỗi... Chi,” Vũ thì thầm, giọng nói gãy vụn. “Tôi đã quá mù quáng.”
Chi lau nước mắt, ánh mắt cô nhìn vào bức tranh dang dở đầy chua chát. “Nghệ thuật hay sỉ nhục, ranh giới đó không nằm ở màu sắc, Vũ ạ. Nó nằm ở việc anh có thực sự nhìn thấy tôi hay không.”
Đó là trận cãi vã đầu tiên, cũng là lúc họ nhận ra rằng tình cảm nảy nở giữa họ không chỉ là sự đam mê, mà còn là một gánh nặng quá lớn của thực tế.