Dư âm của trận cãi vã ngày hôm trước vẫn còn treo lơ lửng trong không khí như một làn sương muối lạnh lẽo. Diệp Chi bước vào phòng vẽ với gương mặt bình thản đến đáng sợ, như thể cô đã dùng lớp mặt nạ phu nhân đài các để che đậy hoàn toàn vết thương lòng. Cô lẳng lặng bước lên bục gỗ, ngồi xuống và chờ đợi.
Vũ nhìn cô, lòng nặng trĩu. Anh không nhắc lại những yêu cầu vàng kim của Trịnh Thế. Anh cũng không nhắc lại lỗi lầm của mình. Anh chỉ âm thầm pha màu, nhưng đôi mắt anh không ngừng quan sát cách cô ngồi. Hôm nay, cô có vẻ cứng nhắc hơn thường lệ, đôi vai nhô cao và hơi hướng về phía trước, một tư thế tự vệ điển hình.
"Hơi nghiêng người ra sau một chút," Vũ lên tiếng, giọng anh trầm và dịu hơn hẳn mọi khi.
Chi khẽ cử động, nhưng vẫn không đúng ý đồ của bức họa. Góc sáng hôm nay đổ xuống quá gắt, tạo ra những bóng đen không cần thiết trên gương mặt cô. Vũ thở hắt ra, anh buông bảng màu, bước chậm rãi về phía bục gỗ.
Khi anh đứng trước mặt cô, Chi khẽ ngước lên. Ánh mắt họ giao nhau, không còn sự gay gắt của hôm qua, chỉ còn lại sự ngập ngừng và bối rối. Vũ đưa tay ra, định chỉ vào không trung để hướng dẫn cô, nhưng rồi, như một phản xạ tự nhiên của người họa sĩ muốn tìm kiếm sự hoàn hảo, ngón tay anh chạm vào vai cô.
Một luồng điện sượt qua da thịt. Chi khẽ rùng mình, đôi vai nhỏ bé run lên bần bật dưới lòng bàn tay thô ráp của Vũ.
Anh không rút tay lại ngay. Những ngón tay anh, vốn dĩ chỉ quen với cán cọ cứng nhắc, nay lại cảm nhận được sự mềm mại đến nao lòng của làn da cô. Qua lớp áo lụa mỏng manh, anh thấy được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể Chi. Vũ nhẹ nhàng đặt cả bàn tay lên vai cô, xoay nhẹ để cô ngả người về phía sau theo đúng góc độ của ánh sáng.
Sự tiếp xúc này không hề có trong kịch bản của Trịnh Thế. Nó cũng không phải là sự sỉ nhục hay chiếm hữu. Đó là một khoảnh khắc run rẩy của hai con người đang khao khát hơi ấm.
Vũ cúi xuống, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng gang tay. Anh có thể thấy rõ những sợi mi dài của cô đang rung động, và hơi thở của Chi bắt đầu trở nên dồn dập, phả vào cổ anh. Bàn tay anh từ vai chậm rãi trượt nhẹ xuống phía dưới, chạm vào xương quai xanh thanh tú.
Cả hai đều nín thở. Thời gian như ngưng đọng trong xưởng vẽ. Vũ cảm nhận được nhịp tim của Chi đang đập liên hồi dưới đầu ngón tay mình. Đó là nhịp đập của sự sợ hãi, của tội lỗi, và của một sự thức tỉnh bản năng mà cả hai đều đang cố gắng kìm nén.
"Chi..." anh thì thầm, tên cô thốt ra như một lời khẩn cầu.
Chi nhắm nghiền mắt lại, môi cô khẽ run. Cô không đẩy anh ra, trái lại, cô hơi ngả đầu vào lòng bàn tay anh, tìm kiếm một sự an ủi mà cô đã thiếu vắng bấy lâu trong dinh thự lạnh lẽo này. Trong khoảnh khắc ấy, ranh giới giữa người vẽ và vật thể hoàn toàn bị xóa nhòa. Vũ không còn thấy một "nàng thơ" để vẽ, anh chỉ thấy một người phụ nữ cần được che chở.
Nhưng rồi, tiếng động của một gã vệ sĩ đi ngang qua hành lang khiến cả hai giật mình. Vũ rụt tay lại như vừa chạm vào lửa nóng. Anh lùi lại vài bước, hơi thở vẫn còn chưa ổn định.
"Được rồi... cứ giữ tư thế đó," anh nói, giọng lạc đi, vội vàng quay trở lại giá vẽ để che giấu sự bối rối tột độ.
Chi ngồi đó, cảm giác ấm nóng từ bàn tay Vũ vẫn còn in hằn trên da thịt. Cô biết, và anh cũng biết, sau khoảnh khắc run rẩy này, họ sẽ không bao giờ có thể nhìn nhau theo cách bình thường được nữa. Phần 1 của cuộc gặp gỡ đã khép lại bằng một sự va chạm linh hồn đầy ám ảnh, mở đầu cho những ranh giới mong manh sắp bị phá vỡ ở những chương tiếp theo.