MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCảm Nắng Nàng Thơ Khỏa ThânChương 11

Cảm Nắng Nàng Thơ Khỏa Thân

Chương 11

652 từ · ~4 phút đọc

Sau cái chạm tay đầy rung động ở buổi vẽ trước, không khí trong xưởng vẽ bắt đầu chuyển dịch sang một trạng thái khác. Không còn là sự thù ghét hay đề phòng, mà là một sự chờ đợi âm thầm. Trịnh Thế ngày càng bận rộn với những cuộc triển lãm ở trung tâm, lão nới lỏng sự giám sát trực tiếp nhưng lại vô tình để lại cho họ thứ nguy hiểm nhất: thời gian và sự riêng tư.

Buổi chiều muộn hôm ấy, ánh nắng quái đã tắt hẳn, nhường chỗ cho một màn sương tím thẫm bao phủ lấy dinh thự. Vũ không bật đèn điện. Anh thắp lên những ngọn nến đã vơi nửa, để thứ ánh sáng vàng vọt, chập chờn ấy tự do nhảy múa trên những khung toan.

"Hôm nay trời tối nhanh quá," Diệp Chi phá vỡ sự tĩnh lặng. Cô bước lên bục, lần này tư thế của cô tự nhiên hơn, như thể cô đã bắt đầu thuộc về không gian này.

Vũ không nhìn vào giá vẽ mà nhìn vào bóng của Chi in dài trên bức tường đá. Trong bóng tối nhem nhuốc, cái bóng ấy trông cao lớn và uy quyền hơn thực tại gầy gò của cô. Anh chợt nhận ra, bóng tối có một khả năng kỳ diệu: nó che giấu những vết sẹo, những vệt bầm, và cả những rào cản đạo đức.

"Bóng tối làm người ta dễ nói thật hơn, phải không?" Vũ vừa pha màu vừa hỏi, giọng anh trầm đục.

Chi khẽ cười, một nụ cười không còn đắng chát. "Bóng tối làm người ta thấy can đảm hơn. Khi không nhìn rõ mặt nhau, chúng ta không cần phải đóng vai những người mà thế giới muốn chúng ta trở thành."

Vũ dừng tay cọ, anh bước lại gần cô. Dưới ánh nến, đôi mắt Chi long lanh như chứa cả một hồ nước sâu thẳm. Sự gần gũi trong bóng tối mang lại một cảm giác an toàn giả tạo, khiến Vũ không còn kìm nén được những suy nghĩ đang cuộn trào trong lòng.

"Trong bóng tối này, tôi không nhìn thấy vợ của Trịnh Thế," Vũ thì thầm, bước chân anh tiến sát đến mép bục gỗ. "Tôi chỉ thấy một người phụ nữ đang run rẩy vì lạnh, và vì sự cô đơn."

Anh đưa tay ra, nhưng lần này không phải để chỉnh tư thế. Ngón tay anh khẽ lướt qua lọn tóc đen nhánh đang xõa trên vai cô, rồi chậm rãi chạm vào vành tai mỏng manh. Chi rùng mình, nhưng cô không tránh né. Trái lại, cô hơi nghiêng đầu, để gương mặt mình lọt thỏm vào lòng bàn tay anh.

Sự can đảm của bóng tối đã thúc đẩy họ đi xa hơn những gì lý trí cho phép. Vũ cúi xuống, hơi thở của họ hòa vào nhau trong không gian đặc quánh mùi sáp nến. Khoảng cách mong manh cuối cùng dường như chỉ còn chờ một nhịp đập để vỡ vụn.

"Vẽ tôi đi, Vũ," Chi thì thầm, đôi môi cô chỉ cách môi anh vài milimet. "Đừng để ánh sáng ngày mai quay lại và nhắc chúng ta biết mình là ai."

Vũ quay lại giá vẽ, nhưng lần này anh không dùng cọ. Anh dùng chính những ngón tay dính đầy màu của mình để phết lên mặt toan. Những đường nét không còn sắc sảo mà nhòe đi, chồng chéo, đầy bản năng. Anh vẽ cô trong bóng tối, bằng sự can đảm của một kẻ không còn gì để mất.

Buổi chiều muộn hôm ấy, bức tranh đã thực sự thay đổi linh hồn. Nó không còn là một bản hợp đồng, mà là một bằng chứng cho sự khởi đầu của một mối quan hệ cấm kỵ, nơi bóng tối đã chính thức trở thành đồng lõa cho những khát khao thầm kín nhất.