MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCảm Nắng Nàng Thơ Khỏa ThânChương 12

Cảm Nắng Nàng Thơ Khỏa Thân

Chương 12

710 từ · ~4 phút đọc

Đêm hôm đó, Trịnh Thế không về nhà. Xưởng vẽ trở nên yên tĩnh một cách kỳ lạ, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe hở. Vũ không cầm cọ, anh ngồi bệt xuống sàn, nhìn Diệp Chi đang lặng lẽ ngắm nhìn bức chân dung đang thành hình. Trong ánh nến tàn, vẻ lộng lẫy của người phụ nữ quyền quý biến mất, chỉ còn lại một sinh linh nhỏ bé đang kiệt sức.

"Anh biết không, Vũ..." Chi bắt đầu nói, giọng cô mỏng manh như sợi tơ. "Ngày tôi bước chân vào dinh thự này, Trịnh Thế đã đưa tôi vào một căn phòng đầy những bộ váy lụa đắt tiền nhất thế giới. Lão nói: 'Từ nay, em chỉ việc đẹp, mọi thứ khác đã có tôi lo'."

Cô khẽ cười, một nụ cười lạnh lẽo. Cô đứng dậy, chậm rãi bước đến gần cửa sổ, nhìn ra những tán thông đen thẫm trong màn đêm.

"Lúc đầu, tôi tưởng đó là tình yêu. Nhưng rồi tôi nhận ra, lão không muốn một người vợ. Lão muốn một món đồ gốm sứ độc bản. Trong căn nhà này, mọi bước đi của tôi đều được tính toán. Tôi không được phép ăn món mình thích nếu nó làm da tôi kém sắc, không được phép đọc những cuốn sách 'nổi loạn' vì lão muốn tâm trí tôi phải thuần khiết như một tờ giấy trắng để lão vẽ lên đó sự áp đặt của mình."

Vũ nhìn vào đôi vai gầy của cô đang rung lên. Anh hiểu cảm giác của một kẻ bị tước đoạt tiếng nói, nhưng sự giam cầm của Chi tinh vi và tàn nhẫn hơn nhiều. Nó được bọc bằng vàng, bằng ngọc, và bằng những lời khen ngợi giả tạo từ giới thượng lưu.

"Lão ta... có bao giờ chạm vào cô không?" Vũ hỏi, một câu hỏi cay đắng mà anh đã kìm nén từ lâu.

Chi quay lại, đôi mắt ráo hoảnh nhưng chứa đầy sự khinh bỉ. Cô kéo nhẹ cổ áo, để lộ một vết hằn nhỏ mờ nhạt nơi xương quai xanh—dấu vết của một sự sở hữu thô bạo.

"Lão chạm vào tôi như cách lão chạm vào những bức tranh quý. Lão kiểm tra từng milimet da thịt xem có tì vết nào không. Với lão, tôi là một khoản đầu tư danh tiếng. Khi lão cáu giận vì một cuộc đấu giá thất bại, lão sẽ giam tôi vào phòng tối và bắt tôi quỳ trước bức chân dung của chính mình để 'suy nghĩ về giá trị của bản thân'."

Vũ cảm thấy máu trong người như sôi lên. Anh đứng bật dậy, bước tới bên cạnh cô. Cơn giận đối với Trịnh Thế và lòng xót xa dành cho Chi khiến anh không còn giữ được sự bình tĩnh.

"Tại sao cô không chạy trốn?"

"Chạy đi đâu khi mọi thứ tôi có—kể cả tính mạng của cha tôi—đều nằm trong lòng bàn tay lão?" Chi ngước nhìn Vũ, ánh mắt cô đột ngột trở nên cháy bỏng. "Dinh thự này là một lồng son, Vũ ạ. Và cái lồng này không có cửa thoát, trừ khi nó bị phá hủy từ bên trong."

Vũ đưa tay lên, áp lòng bàn tay thô ráp vào gò má cô. Lần đầu tiên, anh không thấy cô là phu nhân của kẻ thù, anh thấy cô là một người đồng chí đang cùng anh đứng trong một chiến hào đầy tuyệt vọng. Sự thật về cuộc hôn nhân lồng son đã lột bỏ lớp vỏ bọc cuối cùng giữa họ.

"Tôi sẽ không vẽ cô như cách lão muốn nữa," Vũ thề thốt, giọng anh trầm thấp và kiên định. "Tôi sẽ vẽ sự thật. Một sự thật mà khi lão nhìn vào, lão sẽ thấy chính sự thối nát của mình."

Chi không nói gì, cô chỉ lặng lẽ tựa đầu vào lồng ngực anh. Tiếng tim đập dồn dập của Vũ là âm thanh sống động duy nhất trong căn nhà chết chóc này. Họ đứng đó, giữa xưởng vẽ tối tăm, hai tâm hồn vụn vỡ đang nương tựa vào nhau, bắt đầu dệt nên một âm mưu phản kháng mà cái giá phải trả có thể là cả mạng sống.