MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCẩm Nang Trồng Cây... Chết QueoChương 1: Từ bỏ điều hòa, ta về với... kiến lửa

Cẩm Nang Trồng Cây... Chết Queo

Chương 1: Từ bỏ điều hòa, ta về với... kiến lửa

1,466 từ · ~8 phút đọc

Bình minh ở miền quê không bắt đầu bằng tiếng chuông báo thức iPhone rè rè, mà nó bắt đầu bằng một bản giao hưởng hỗn loạn của đủ loại gia cầm. Linh cựa mình trong chiếc mùng tuyn hồng phấn, mơ màng tưởng tượng mình là nàng công chúa ngủ trong rừng, chuẩn bị bước xuống giường để bắt đầu một ngày “healing” đầy nắng và gió. Cô đã chuẩn bị sẵn trong đầu kịch bản cho chiếc vlog đầu tiên: Linh sẽ mặc váy hoa nhí, nhẹ nhàng bước ra hiên nhà, hít căng lồng ngực mùi thơm của lúa chín và khẽ mỉm cười với đóa hoa dại ven đường.

Nhưng thực tế không có đóa hoa nào mỉm cười với cô cả. Vừa đặt chân xuống sàn xi măng mát lạnh, một cơn đau nhói ở ngón chân cái khiến Linh rú lên một tiếng vang động cả gian nhà dưới. Một quân đoàn kiến lửa, có vẻ như đã bị xúc phạm nặng nề bởi sự xuất hiện của chiếc chân trắng trẻo, đang đồng loạt tổng tấn công.

“Anh Hai ơi! Cứu em! Kiến... kiến nó ăn thịt em!”

Tâm “Lý Thuyết” lúc này đang đứng giữa sân, trông anh không giống một nông dân cho lắm. Anh mặc bộ đồ bảo hộ xanh olive kín cổng cao tường, đôi ủng cao su bóng loáng đến mức có thể soi gương, và đặc biệt là chiếc nón tai bèo có gắn cái quạt chạy bằng năng lượng mặt trời đang quay vù vù trên đỉnh đầu. Tay phải anh cầm chiếc máy tính bảng, tay trái cầm thước dây, khuôn mặt nghiêm trọng như thể đang chuẩn bị phóng tên lửa vào không gian.

Nghe tiếng em gái hét, Tâm không thèm quay đầu lại, mắt vẫn dán chặt vào biểu đồ nhiệt độ trên màn hình: “Bình tĩnh đi Linh. Theo nghiên cứu trên trang NôngNghiệpHiệnĐại.vn, kiến lửa chỉ tấn công khi cảm nhận được mối đe dọa từ vật thể lạ. Em chỉ cần hít thở sâu, trung hòa axit formic bằng dung dịch kiềm nhẹ là ổn. Mà anh đã bảo em rồi, ở quê là phải đi ủng. Em nhìn anh này, bảo hộ 100%, côn trùng chỉ có cửa khóc thét.”

Linh vừa nhảy lò cò vừa lườm anh trai. “Chữa lành” cái gì chứ? Đây là “chữa rách” thì có! Cô nhìn ra sân, nơi cái nắng bắt đầu gắt gỏng đổ xuống. Mảnh vườn mà ông nội để lại sau nhiều năm bỏ hoang trông chẳng khác gì một khu rừng rậm thu nhỏ. Cỏ tranh cao quá đầu người, những bụi tầm xuân dại mọc đan xen như mạng nhện, và xa xa là những cây dừa gầy guộc đứng trơ trọi.

Tâm bắt đầu vung thước dây, lạch bạch đi ủng quanh khu vườn: “Linh, nghe đây! Anh đã lập xong 'Kế hoạch 5 năm phát triển nông trại xanh 4.0'. Giai đoạn 1 là làm sạch thực địa. Theo tính toán của anh, với sức gió và độ ẩm hiện tại, nếu chúng ta dùng liềm thủ công thì mất 48 tiếng để phát quang. Nhưng nếu anh chế được cái máy cắt cỏ bằng motor cũ kết hợp cánh quạt tản nhiệt, chúng ta sẽ tối ưu hóa được 30% thời gian.”

Linh thở dài, cầm chiếc loa bluetooth nhỏ xíu ra đặt lên bục đá. Cô mở một bản nhạc không lời nhẹ nhàng, hy vọng cái sự du dương này sẽ làm dịu đi cái nắng đang bắt đầu thiêu cháy làn da của mình. “Anh Hai à, anh bớt tính toán lại được không? Em muốn trồng hoa hồng dọc lối đi này, rồi mình nuôi thêm mấy con gà nhỏ xíu lông vàng như cục bông ấy. Sáng sớm mình ra cho gà ăn, chiều chiều mình ngồi thưởng trà...”

“Gà không phải cục bông, Linh ạ!” Tâm ngắt lời, chỉ vào màn hình iPad. “Gà là một hệ thống chuyển hóa thức ăn thành chất đạm và phân bón hữu cơ. Để đạt hiệu suất trứng cao nhất, chúng ta cần tính toán hàm lượng canxi trong mỗi bữa ăn của chúng đến từng miligram. Còn hoa hồng của em? Theo chỉ số pH đất ở đây là 5.5, hoa hồng của em mọc lên được ba bữa là thành hoa héo ngay.”

Lúc này, từ phía sau đống củi khô, một cái đầu nâu nhạt ló ra. Đó là Hết Nước Chấm – con chó cỏ lai mà hai anh em nhặt được ở trạm xăng dọc đường về quê. Nó ngồi bệt xuống đất, nghiêng đầu nhìn Tâm đang loay hoay với mớ dây điện và chiếc quạt năng lượng mặt trời. Đôi mắt nó lim dim, mặt xệ xuống, toát lên một vẻ khinh bỉ sâu sắc. Nó khẽ ngáp một cái thật dài, rồi quay lưng đi về phía bụi chuối mát mẻ, như muốn nói: “Để xem hai đứa bay trụ được mấy ngày.”

“Nhìn con Hết Nước Chấm kìa!” Linh kêu lên. “Đến nó còn thấy kế hoạch của anh vô lý đó!”

“Nó là chó, nó biết gì về công nghệ!” Tâm hậm hực.

Buổi làm việc đầu tiên bắt đầu. Tâm quyết định thử nghiệm chiếc liềm điện tự chế. Anh nối dây từ một cái bình ắc quy cũ vào lưỡi liềm, tin rằng lực rung sẽ giúp cắt cỏ nhanh hơn mà không tốn sức. “Linh, đứng dạt ra! Đây là giây phút lịch sử của nông nghiệp Việt Nam!”

Tâm nhấn nút. Chiếc liềm không rung, nhưng cái bình ắc quy thì bắt đầu phát ra tiếng kêu u u đầy đe dọa. Một luồng khói trắng bốc lên từ chiếc nón tai bèo của Tâm. Cái quạt năng lượng mặt trời bắt đầu quay tít thò lò với tốc độ của máy bay phản lực, khiến chiếc nón bay vèo lên không trung rồi rơi tỏm xuống cái ao đầy bèo lục bình bên cạnh.

Tâm đứng đờ người, đôi ủng bóng loáng giờ đã dính đầy bùn đất vì anh lỡ chân bước hụt vào rãnh nước. “Lỗi kỹ thuật... áp suất khí quyển hôm nay có vấn đề.”

Linh không nhịn được, cười sặc sụa đến mức rơi cả chiếc loa bluetooth xuống đất. Nhưng nụ cười của cô chợt tắt ngóm khi cảm thấy một sự rung động lạ kỳ dưới bàn chân. “Anh Hai... dưới đất có cái gì đang bò kìa.”

Hai anh em nhìn xuống. Vì tiếng động cơ và tiếng nhạc, quân đoàn kiến lửa lúc nãy đã gọi thêm “anh em họ hàng” từ tổ chính dưới gốc cây mít. Chúng đang hành quân đại quy mô hướng về phía hai kẻ xâm phạm.

“Chạy!” Tâm hét lên, bỏ lại chiếc máy tính bảng trên bờ cỏ, lạch bạch đôi ủng chạy bán sống bán chết về phía hiên nhà.

Linh xách váy, ôm theo chiếc giỏ mây không, vừa chạy vừa khóc ròng: “Healing của tôi! Bình yên của tôi đâu rồi!”

Sau mười phút náo loạn, hai anh em ngồi bệt trên bậc thềm xi măng, thở không ra hơi. Tâm mất nón, ủng dính bùn, tóc tai dựng đứng vì tĩnh điện từ cái bình ắc quy. Linh thì bắp chân lốm đốm những nốt kiến đốt đỏ rực, chiếc váy hoa nhí bị gai tầm xuân cào rách một đường dài.

Ở phía sân, con Hết Nước Chấm đang thong thả gặm cái nón tai bèo vừa được nó tha từ dưới ao lên. Nó nhìn hai người chủ bằng ánh mắt thương hại, rồi thản nhiên nằm xuống đánh một giấc.

Gió chiều thổi qua, mang theo mùi nồng của đất và mùi khói từ nhà ai đó đang đốt đồng. Mảnh vườn vẫn thế, hoang dại và đầy thách thức. Tâm nhìn cuốn sổ tay “Kế hoạch 5 năm” đang bị kiến lửa bò đầy, thở dài một tiếng: “Linh này... Có vẻ như lý thuyết trên mạng nó hơi khác với kiến lửa miền Tây.”

Linh nhìn những nốt kiến đốt trên chân, rồi nhìn anh trai mình trông như vừa bước ra từ một bộ phim hài thảm họa. Cô khẽ bật cười, một nụ cười không còn gượng gạo như khi quay vlog. “Ít nhất thì... kiến ở đây cũng rất nhiệt tình chào đón mình, anh nhỉ?”

Ngày đầu tiên bỏ phố về quê kết thúc không phải bằng một tách trà chiều sang chảnh, mà bằng việc hai anh em chia nhau tuýp dầu gió xanh, vừa bôi vừa xuýt xoa. Giấc mơ điền văn vẫn còn đó, nhưng nó bắt đầu bằng những vết sẹo thực tế đầu tiên. Dưới bóng hoàng hôn, hai bóng người nhỏ bé ngồi cạnh nhau, giữa một nông trại mà cái gì cũng có, chỉ trừ sự bình yên.