Sau cái vỗ mặt nảy lửa của quân đoàn kiến lửa ngày hôm qua, nông trại "Chết Queo" chìm trong một bầu không khí hăng say lao động mang tính phục thù. Tâm “Lý Thuyết” dậy từ lúc bốn giờ sáng, không phải để tận hưởng sương sớm thanh khiết, mà để hoàn thiện bản thiết kế “Thủy Lợi Chi Chiến”. Anh ngồi giữa đống vỏ chai nhựa thu gom được từ tiệm tạp hóa bà Năm, lẩm bẩm về áp suất tĩnh và nguyên lý bình thông nhau như đang đọc chú đại bi.
Phía bên kia sân, Linh “Mơ” đang lướt đi nhẹ nhàng giữa những luống đất khô khốc. Cô mặc một chiếc váy yếm màu vàng chanh, tay xách chiếc giỏ mây đựng đầy... cánh hoa hồng khô. Linh vừa đi vừa rắc từng cánh hoa lên mặt đất, đôi môi nhỏ nhắn khẽ hát một bản nhạc của Trịnh Công Sơn.
“Em đang làm cái quái gì thế Linh?” Tâm ngẩng đầu lên, chiếc kính cận bám đầy bụi nhựa nhíu lại.
Linh xoay người một vòng, tà váy bay bổng: “Em đang làm nghi lễ vỗ về đất mẹ. Đất ở đây đang bị tổn thương vì sự hung hãn của anh ngày hôm qua. Em phải cho đất thấy vẻ đẹp và sự lãng mạn, thì lát nữa hạt mầm mới có động lực mà chui lên chứ!”
Tâm thở dài, quay lại với đống chai lọ của mình. “Đất mẹ không cần lãng mạn, đất mẹ cần H
2
O. Theo dữ liệu anh mới cập nhật, độ ẩm đất hiện tại đang ở mức 15%, nếu không được tiếp nước trong 2 tiếng tới, đám hạt mầm cải bẹ xanh của em sẽ biến thành 'cải bẹ héo' ngay lập tức.”
Anh vỗ vỗ vào cái giàn giáo dựng bằng tre, trên đó treo lủng lẳng khoảng ba mươi chiếc chai nhựa được nối với nhau bằng hệ thống dây truyền dịch y tế mua thanh lý. Tâm tự hào chỉ tay: “Nhìn đây! Hệ thống tưới nhỏ giọt thông minh không dùng điện. Anh đã tính toán tốc độ dòng chảy là 0.5ml mỗi giây. Chỉ cần vặn cái van tổng này, nước sẽ len lỏi qua từng gốc cây như những mạch máu li ti. Không tốn sức, không lãng phí, đúng chuẩn nông nghiệp xanh!”
Linh dừng lại, nhìn đống dây nhợ lằng nhằng trông như một phòng hồi sức cấp cứu dã chiến, nghi ngờ hỏi: “Nó có... nổ không anh?”
“Nổ là thế nào? Đây là vật lý!” Tâm tự tin đáp.
Ở góc sân, con Hết Nước Chấm đang nằm bò trên một đống rơm khô. Nó hé một bên mắt nhìn cái giàn chai nhựa đang rung rinh trong gió, sau đó nhìn sang Tâm. Nó khẽ nhếch mép, một tiếng thở dài phát ra từ mũi như thể đang chứng kiến một đứa trẻ chơi đồ hàng. Nó đứng dậy, thong thả đi lùi ra xa khoảng năm mét, rồi ngồi xuống một cách trang trọng, chuẩn bị xem kịch hay.
“Bắt đầu vận hành!” Tâm hô lớn như một vị chỉ huy chiến trường.
Anh vặn mạnh chiếc van bằng đồng ở bồn nước tổng cao hai mét. Nước bắt đầu ùa vào hệ thống dây truyền dịch. Những chiếc chai nhựa bắt đầu căng lên. Cạch... cạch... phụt...
Theo đúng lý thuyết, nước sẽ nhỏ từng giọt êm đềm xuống gốc cải. Nhưng thực tế thì luôn thích tát vào mặt kẻ mơ mộng. Có lẽ vì Tâm đã tính toán nhầm áp suất ở độ cao hai mét, hoặc do đống dây truyền dịch y tế cũ kia bị tắc nghẽn ở đâu đó. Nước không nhỏ giọt. Áp suất nén lại trong chai nhựa tăng lên đột ngột.
Bụp! Bụp! Bụp!
Những chiếc nắp chai vốn được chọc lỗ kim bỗng biến thành đầu đạn. Dưới áp lực cực đại, chúng bay vèo ra khỏi chai, kéo theo những tia nước bắn ra với tốc độ kinh hồn.
“Á!” Linh hét lên khi một tia nước bắn thẳng vào chiếc giỏ mây đầy hoa hồng của cô, thổi bay đống cánh hoa lãng mạn vào không trung.
Nhưng thảm họa chưa dừng lại ở đó. Vì hệ thống treo lủng lẳng và không được cố định chắc chắn, những chiếc chai bắt đầu xoay tròn như những con quay bị kích động. Chúng biến thành một loại vũ khí tầm xa, phun nước tứ phía theo đủ mọi quỹ đạo không xác định.
“Nằm xuống Linh!” Tâm gào lên, anh lấy cuốn sổ tay “Kế hoạch 5 năm” che lên đầu nhưng vô ích. Một tia nước từ chiếc chai số 07 bắn trúng quai hàm anh, khiến chiếc quạt năng lượng mặt trời trên nón lại một lần nữa quay tít rồi chập mạch, bốc khói khét lẹt.
Nông trại yên bình bỗng chốc biến thành một khu trò chơi cảm giác mạnh. Tâm bò toài dưới đất để cố tìm cách vặn lại van tổng, nhưng mỗi lần anh ngẩng đầu lên là lại bị một "phát súng" nước từ hệ thống bắn tỉa kia nhắm thẳng vào mặt.
Linh lúc này đã núp sau một cái lu sành to tướng, vừa khóc vừa cười: “Anh Hai! Đây là tưới cây hay là huấn luyện đặc công thủy quân lục chiến vậy?”
Tâm vừa lau nước trên kính vừa hét: “Đợi chút! Có sai sót trong hệ số ma sát của ống dẫn! Anh sẽ khắc phục ngay!”
Trong lúc hỗn loạn nhất, con Hết Nước Chấm bỗng nhiên sủa vang một tiếng đầy phấn khích. Nó không chạy trốn như hai anh em, mà nó bắt đầu lao vào giữa trận địa "đạn nước". Với bản năng của một con chó cỏ thông minh, nó phát hiện ra điểm yếu của hệ thống. Nó nhảy lên, ngoạm chặt lấy ống dẫn chính đang lắc lư và giật mạnh một cái.
Rắc! Rầm!
Toàn bộ giàn giáo bằng tre đổ ụp xuống. Nước từ bồn tổng chảy lênh láng ra sân, biến mảnh vườn mới xới thành một cái đầm lầy đúng nghĩa. Sự im lặng đột ngột bao trùm, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách yếu ớt và tiếng thở dốc của hai anh em.
Linh ló đầu ra khỏi cái lu, nhìn cảnh tượng trước mắt: đống cánh hoa hồng của cô giờ dính bết vào bùn đất, tạo thành một loại hỗn hợp trông rất... bẩn thỉu. Những luống đất cô dày công vun xới giờ bị xói mòn thành những rãnh sâu hoắm.
Tâm ngồi bệt giữa vũng bùn, đôi ủng cao su bóng loáng giờ đã ngập đầy nước bên trong. Anh nhìn hệ thống tâm huyết của mình chỉ còn là một đống rác nhựa nát bét. Anh lật mở cuốn sổ tay, cây bút bi đã bị ngấm nước nhòe đi hết cả.
Hết Nước Chấm thong thả đi tới chỗ Tâm. Nó thả cái đầu ống dẫn xuống chân anh, rồi ngước lên nhìn bằng đôi mắt nâu sẫm. Nó khẽ sủa một tiếng nhỏ, âm thanh đó nghe không giống tiếng sủa báo động, mà giống như một lời khuyên chân thành: “Lần sau xách xô mà tưới cho nó lành, anh Hai ạ.”
Linh bước tới, bùn ngập đến cổ chân. Cô nhìn anh trai mình, thấy cái quạt trên nón anh vẫn còn bốc khói nghi ngút, trông anh tội nghiệp không thể tả. Cơn giận của cô bỗng tan biến, thay vào đó là một cảm giác buồn cười cay đắng.
“Anh Hai... ít ra thì, đất cũng được tiếp nước rồi.” Cô nói, giọng hơi run vì vừa nhịn cười vừa xúc động.
Tâm ngước nhìn em gái, khuôn mặt bôi đầy bùn đất nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh một sự cứng đầu không đổi: “Lần sau anh sẽ dùng ống PVC phi 21 và van giảm áp cơ học. Chai nhựa không chịu nổi sức mạnh của vật lý học ứng dụng.”
Linh thở dài, ngồi xuống cạnh anh, mặc kệ chiếc váy yếm đắt tiền dính đầy bùn. Cô nhìn ra cánh đồng phía xa, nơi những người nông dân thực thụ đang thong thả vác cuốc đi về, họ không có máy tính bảng, không có hệ thống tưới nhỏ giọt, nhưng ruộng lúa của họ cứ xanh rì mơn mởn.
“Anh Hai này,” Linh khẽ nói, tay vuốt ve cái đầu của con Hết Nước Chấm. “Có lẽ đất mẹ không cần mình tính toán áp suất đâu. Đất mẹ chỉ cần mình chạm tay vào, thật sự chạm vào ấy.”
Tâm im lặng một lúc lâu. Anh nhìn đôi bàn tay mình, vốn chỉ quen gõ bàn phím và cầm thước dây, giờ đã đầy vết xước và lấm lem bùn đất. Lần đầu tiên, anh cảm thấy cái lạnh của bùn không đáng ghét như anh tưởng. Nó có một mùi hương rất đặc biệt—mùi của sự sống, mùi của sự thất bại, và có lẽ là cả mùi của sự khởi đầu.
Dưới ánh nắng hoàng hôn đỏ rực, hai bóng người và một con chó ngồi lặng lẽ giữa mảnh vườn tan hoang. Họ chẳng thu hoạch được cọng cải nào, nhưng có một thứ gì đó khác đang bắt đầu nảy mầm—một sự kiên trì vụng về nhưng chân thật đến lạ kỳ.
“Tối nay ăn gì anh?” Linh hỏi.
“Mì tôm đi.” Tâm đáp, giọng mệt mỏi nhưng thanh thản. “Anh vừa tìm thấy một bài viết trên mạng về cách nấu mì tôm bằng nhiệt lượng mặt trời...”
“Dẹp ngay cái máy tính bảng đi cho em!”
Tiếng cười của Linh vang vọng khắp không gian yên bình của miền quê, át cả tiếng ếch nhái bắt đầu râm ran dưới những luống đất sũng nước.