MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCẩm Nang Trồng Cây... Chết QueoChương 3: Bản giao hưởng cho rau muống

Cẩm Nang Trồng Cây... Chết Queo

Chương 3: Bản giao hưởng cho rau muống

2,006 từ · ~11 phút đọc

Sau thảm họa "súng bắn tỉa" từ hệ thống tưới nước tự chế của anh Hai, nông trại Chết Queo trông không khác gì một bãi sình lầy sau trận càn quét của quân đoàn xe tăng. Tâm “Lý Thuyết” tạm thời rút quân vào hậu phương, tức là ngồi lì trong góc bếp để sấy khô chiếc iPad và lạch cạch gõ lại bản kế hoạch 5 năm vốn đã nhòe nhoẹt nước bùn. Đây chính là thời cơ vàng để Linh “Mơ” nắm quyền kiểm soát thực địa.

Linh tin rằng, thất bại vừa qua không phải do áp suất hay vật lý, mà là do anh Hai đã quá thô bạo với thiên nhiên. Cô đứng trước gương, thắt hai bím tóc thật xinh, diện chiếc váy hoa nhí mới nhất rồi xách theo chiếc loa bluetooth tí hon – món bảo bối không thể thiếu để thực hiện chiến dịch "Khai tâm cho thực vật".

Sáng sớm miền quê, sương còn giăng bảng lảng trên những ngọn cỏ tranh. Mùi đất ẩm quyện với mùi hoa dại tạo nên một không gian thật sự thoát tục. Linh nhẹ nhàng đặt chiếc loa lên một mỏm đá ngay cạnh luống rau muống vừa mới nhú mầm.

“Các em rau muống ơi,” Linh thầm thì, mắt nhắm nghiền như một vị nữ tu đang thực hiện nghi thức thánh lễ. “Đừng sợ nhé. Hôm nay chị sẽ đem đến cho các em dòng suối tâm hồn. Hãy hít thở theo giai điệu của Mozart và vươn vai thật mạnh mẽ nào.”

Cô nhấn nút. Giai điệu bản Symphony số 40 vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Linh bắt đầu xoay người, nhảy múa quanh luống rau như một nàng tiên trong truyện cổ tích. Cô xoay vòng, tà váy bay bồng bềnh, bàn tay thon dài múa may trong không trung như đang chỉ huy một dàn nhạc giao hưởng vô hình. Đám rau muống, vốn đang run rẩy vì vừa trải qua trận "lụt" hôm qua, có vẻ như cũng đang nghiêng ngả theo gió, hoặc có thể là chúng đang cố né tránh cái bóng của Linh đang che mất nắng sớm.

Ở cách đó không xa, Tâm bước ra hiên nhà, trên tay là chiếc nhiệt kế hồng ngoại. Anh nhìn thấy em gái mình đang múa may quay cuồng thì chỉ biết thở dài, đẩy gọng kính lên sống mũi.

“Linh, anh nhắc lại lần thứ n: Thực vật không có cơ quan thính giác. Chúng phản ứng với quang chu kỳ, cường độ ánh sáng và nồng độ CO

2

​

. Em có mở nhạc của Mozart hay nhạc của Sơn Tùng thì chúng cũng chỉ quan tâm đến việc có đủ đạm để tổng hợp diệp lục hay không thôi.”

Linh dừng lại, thở hổn hển nhưng mặt vẫn đỏ bừng vì phấn khích: “Anh thì biết cái gì! Sách 'Bí mật của nước' nói rằng âm thanh có tần số rung động tích cực sẽ làm thay đổi cấu trúc tinh thể trong tế bào. Anh nhìn xem, mấy bé rau muống trông xanh hơn hẳn hôm qua rồi kìa!”

Tâm bước tới, cúi xuống nhìn luống rau bằng con mắt soi xét của một giám định viên pháp y. “Xanh hơn là vì hôm qua anh lỡ tay cho quá nhiều phân bón lá vào bồn nước trước khi nó phát nổ ấy. Với lại, nếu em muốn dùng tần số rung động, anh có thể chế một thiết bị siêu âm cầm tay, đảm bảo tần số chuẩn đến từng Hz, chứ không phải cái loa rè này.”

Con chó Hết Nước Chấm từ đâu lù lù xuất hiện. Nó ngồi bệt xuống cạnh chiếc loa, mặt nghiêm nghị như một nhà phê bình âm nhạc khó tính. Nó nghiêng đầu nghe bản giao hưởng của Mozart một lúc, rồi đột nhiên ngửa cổ lên trời tru một tiếng dài thê lương. Có lẽ tần số của nhạc cổ điển không hợp với gu âm nhạc hệ "chó cỏ" của nó, hoặc nó đang muốn cảnh báo về một thảm họa khác sắp ập đến.

“Kìa, anh thấy chưa! Đến Hết Nước Chấm cũng đang xúc động vì âm nhạc đây này!” Linh tự hào.

“Anh nghĩ là nó đang đau tai thì đúng hơn.” Tâm lầm bầm, quay sang nhìn bản thiết kế mới trên máy tính bảng. “Thôi được rồi, em muốn chữa lành thì cứ việc. Nhưng anh cảnh báo, độ ẩm không khí đang tăng cao, 75%. Đây là điều kiện lý tưởng cho nấm bệnh phát triển. Nhạc của em không diệt được nấm đâu.”

Linh mặc kệ anh trai, cô chuyển sang kể chuyện cổ tích cho rau muống nghe. Cô kể về nàng Bạch Tuyết, về những chú lùn chăm chỉ, mong rằng đám rau sẽ học tập tinh thần vượt khó đó mà lớn nhanh như thổi. Khung cảnh thật yên bình: tiếng nhạc du dương, tiếng giọng nói ngọt ngào của Linh, và ánh nắng vàng như mật rót xuống mảnh vườn.

Cho đến khi một "nhân vật quần chúng" không mời mà đến xuất hiện.

Bác Sáu nhà bên cạnh, một lão nông chính hiệu với làn da sạm nắng và đôi bàn tay thô ráp, đang cầm một cái vỉ đập ruồi đi ngang qua hàng rào. Bác đứng sững lại, nhìn Linh đang quỳ giữa bùn kể chuyện cho mấy cọng rau, rồi nhìn Tâm đang đeo kính hộ thân đứng đo nhiệt độ lá cây.

“Thằng Tâm, con Linh... Hai đứa bay đang làm cái lễ cúng gì mà nhạc nhẽo xập xình dữ vậy?” Bác Sáu hỏi, giọng đặc sệt miền Tây.

“Dạ bác Sáu, em đang cho rau nghe nhạc để nó mau lớn ạ!” Linh hớn hở khoe.

Bác Sáu nhìn luống rau muống tội nghiệp, rồi nhìn sang Tâm. Bác tặc lưỡi: “Tụi bay ở thành phố về đúng là lạ thiệt. Rau muống nhà bác chỉ cần phân chuồng với nước mương là nó bò kín lối đi, cần chi nghe nhạc Tây nhạc Tàu cho mệt cái lỗ tai. Mà Linh nè, con cho nó nghe nhạc gì mà buồn thối ruột vậy? Cho nó nghe vọng cổ đi, có khi nó sung hơn đó.”

Nói đoạn, bác Sáu lấy hơi, làm một câu vọng cổ dài dằng dặc về nỗi lòng người đi cày. Tiếng hát vang vọng khắp xóm, át cả tiếng nhạc của Mozart. Hết Nước Chấm nghe thấy thế bỗng vẫy đuôi rối rít, chạy lại gần hàng rào sủa hưởng ứng.

“Đấy! Anh thấy chưa!” Tâm đắc chí. “Ngay cả người địa phương cũng phản đối phương pháp của em. Nông nghiệp là phải dựa vào kinh nghiệm và kỹ thuật. Bác Sáu ơi, bác xem cái chỉ số NPK của đất này có ổn không bác?”

Trưa hôm đó, thảm họa thực sự xảy ra, và nó chẳng liên quan gì đến âm nhạc.

Linh mải mê kể chuyện đến mức quên mất rằng cô chưa nhổ cỏ dại quanh luống rau muống. Trong khi cô hát ca, đám cỏ gấu và cỏ tranh – những kẻ không cần nghe nhạc nhưng có khả năng hấp thụ đạm gấp mười lần rau muống – đã âm thầm vươn dài rễ, bóp nghẹt những mầm non yếu ớt.

Tệ hơn nữa, chiếc loa bluetooth tí hon sau một hồi hoạt động hết công suất dưới nắng gắt đã bị quá nhiệt. Một tiếng Xì... vang lên, khói bốc ra nghi ngút. Mozart đột ngột tắt lịm, thay vào đó là mùi nhựa cháy nồng nặc.

Linh hốt hoảng cầm chiếc loa lên, mặt mếu máo: “Trời ơi, bảo bối của em!”

Tâm bước tới, thở dài, lấy chiếc kìm trong túi bảo hộ ra: “Anh đã nói rồi. Pin Lithium không chịu nổi nhiệt độ bề mặt đất quá 40 độ C. Em đã biến 'chữa lành' thành 'hỏa táng' cái loa rồi đấy.”

Anh nhìn xuống luống rau muống. Sau một buổi sáng nghe nhạc cổ điển, thay vì vươn vai mạnh mẽ, đám rau trông có vẻ rũ rượi hơn. Có lẽ chúng đã quá mệt mỏi vì phải vừa chống chọi với nắng nóng, vừa phải nghe những câu chuyện cổ tích phi thực tế, lại vừa bị đám cỏ dại tranh giành thức ăn ngay dưới chân.

“Nhìn đi Linh,” Tâm chỉ vào luống rau. “Lòng tốt của em đang giết chết chúng đấy. Em mải mê kể chuyện mà không thấy cỏ dại đang quấn cổ tụi nó à? Trong thế giới này, âm nhạc là xa xỉ, sinh tồn mới là cốt lõi.”

Linh nhìn đám rau muống đang héo rũ, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô cảm thấy tội lỗi vô cùng. Hóa ra, yêu thương thôi là chưa đủ. Cô đã quá mải mê với cái hình ảnh lãng mạn của chính mình mà quên đi những nhu cầu thực tế nhất của chúng: một mảnh đất sạch cỏ và một gáo nước mát.

Con Hết Nước Chấm đi tới, dụi đầu vào tay Linh. Nó không sủa, không khinh bỉ như mọi khi. Nó nhìn cô bằng ánh mắt thông cảm, rồi bắt đầu lấy chân trước cào nhẹ vào đám cỏ gấu cạnh luống rau, như muốn chỉ cho cô thấy việc cần làm ngay lúc này.

Linh quẹt nước mắt, nhìn anh Hai: “Anh dạy em cách nhổ cỏ đi. Không cần dùng máy cắt cỏ của anh đâu, em muốn tự tay làm.”

Tâm nhìn em gái, ánh mắt dịu đi đôi chút. Anh cởi đôi ủng cao su bóng loáng ra, để đôi chân trần chạm xuống lớp đất mịn. “Được rồi. Quy tắc số 1: Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc. Quy tắc số 2: Đừng để cảm xúc lấn át lý trí. Để anh đo độ ẩm đất lại lần nữa, rồi anh em mình cùng làm.”

Chiều hôm đó, không còn âm nhạc cổ điển, cũng không có bản giao hưởng nào vang lên. Chỉ có tiếng cuốc chạm vào đất, tiếng hơi thở gấp gáp của hai anh em và tiếng sủa thi thoảng của con Hết Nước Chấm khi nó phát hiện ra một chú dế mèn.

Linh nhổ từng bụi cỏ, tay cô đỏ ửng vì nhựa cây, móng tay dính đầy bùn đất. Nhưng lần đầu tiên, cô cảm thấy mình thực sự đang “giao tiếp” với luống rau muống. Không phải qua âm thanh, mà qua sự thấu hiểu về nỗi đau của chúng khi bị cỏ dại bóp nghẹt.

Khi mặt trời lặn sau những rặng dừa, luống rau muống trông đã sạch sẽ và thông thoáng hẳn ra. Tâm nhìn những vết xước trên tay em gái, rồi lén lấy từ trong túi bảo hộ một miếng urgo (băng cá nhân) hình con gấu, đưa cho Linh mà không nói lời nào.

“Cảm ơn anh Hai.” Linh mỉm cười, dù mặt mũi lem nhem bùn đất.

“Đừng mừng vội,” Tâm đẩy kính, lấy lại vẻ nghiêm túc thường ngày. “Ngày mai anh sẽ thiết kế một cảm biến đo độ dẫn điện của đất để kiểm tra hàm lượng ion. Nhổ cỏ xong rồi thì phải bồi dưỡng cho tụi nó. Cứ đợi đấy, rau muống của nông trại Chết Queo sẽ là rau muống đẳng cấp hi−tech!”

Linh phì cười. Cô biết, dù anh Hai có cứng nhắc đến đâu, thì đằng sau những con số vô hồn kia là một tấm lòng lo lắng cho mảnh vườn này không kém gì cô.

Tối hôm đó, giữa căn nhà lá đơn sơ, hai anh em cùng ngồi ăn bát mì tôm. Con Hết Nước Chấm nằm dưới chân, lim dim ngủ. Không còn âm nhạc của Mozart, nhưng tiếng gió lùa qua kẽ lá, tiếng côn trùng rỉ rả dưới đất tạo nên một bản giao hưởng miền quê chân thật nhất mà Linh từng được nghe.

Có lẽ, để cây cối nảy mầm, người ta không cần những giấc mơ quá lớn lao. Người ta chỉ cần cúi xuống, chạm tay vào đất và chấp nhận rằng bàn tay mình sẽ bẩn.