MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCẩm Nang Trồng Cây... Chết QueoChương 4: Tuyệt chiêu đuổi sâu bằng tỏi ớt

Cẩm Nang Trồng Cây... Chết Queo

Chương 4: Tuyệt chiêu đuổi sâu bằng tỏi ớt

1,960 từ · ~10 phút đọc

Sáng sớm, khi những giọt sương còn chưa kịp tan trên những kẽ lá muống tội nghiệp—vốn đã bị giày xéo bởi âm nhạc của Mozart ngày hôm qua—thì nông trại Chết Queo lại rung chuyển bởi một âm thanh mới. Đó là tiếng giã chày côm cốp vang lên từ gian bếp cũ.

Tâm “Lý Thuyết” đang đứng đó, mồ hôi nhễ nhại dưới cái nắng xiên khoai của miền quê. Hôm nay anh không dùng máy tính bảng để đo độ ẩm, mà anh đang dồn toàn bộ trí lực vào một thau tỏi, ớt và gừng khổng lồ. Anh đang mặc bộ đồ bảo hộ kín mít như chuẩn bị bước vào phòng thí nghiệm virus cấp độ 4, đôi kính bảo hộ dày cộp che kín nửa khuôn mặt.

“Anh Hai, anh đang nấu lẩu Thái buổi sáng hả?” Linh ló đầu vào, dụi mắt hỏi.

Cô định bước tới ngó nghiêng thì một luồng khí nồng nặc, cay xè và đậm mùi tỏi bay thẳng vào mũi. Linh khựng lại, mặt biến sắc, rồi bắt đầu hắt hơi liên tục mười cái không nghỉ.

“Hắt xì! Trời đất thiên địa ơi! Anh đang định ám sát em bằng vũ khí hóa học đó hả?”

Tâm ngẩng đầu lên, giọng nghẹt nghẹt qua lớp khẩu trang vải dày cộp: “Em... hự... em không hiểu gì hết. Anh đã nghiên cứu kỹ rồi. Theo các diễn đàn Nông Nghiệp Thuận Thiên, hỗn hợp tỏi-ớt-rượu chính là khắc tinh của mọi loại sâu bọ. Nó phá hủy hệ thống hô hấp của côn trùng bằng capsaicin và allicin nguyên chất. Anh không thể để luống rau muống của chúng ta bị lũ sâu ăn sạch sau khi em đã tốn công 'thanh lọc tâm hồn' cho tụi nó được.”

Linh bịt mũi, đứng cách xa năm mét: “Nhưng mùi này... hắt xì... mùi này thì đến con Hết Nước Chấm còn phải dọn nhà đi nơi khác ở, nói chi là sâu!”

Như để chứng minh lời Linh, con Hết Nước Chấm đang nằm ở hiên nhà bỗng giật mình tỉnh giấc bởi luồng khí độc đạo. Nó đứng phắt dậy, hít một hơi, rồi ngay lập tức mặt nó biến dạng như vừa ăn phải chanh. Nó nhìn vào bếp, dành cho Tâm một ánh mắt đầy vẻ kỳ thị, rồi thong thả đi thẳng ra phía bờ ao, chui tọt vào lùm cây rậm rạp nhất để lánh nạn.

Tâm mặc kệ sự phản đối của mọi sinh vật sống xung quanh. Anh bắt đầu công đoạn pha chế. Từng lít rượu trắng loại mạnh nhất của bà Năm tạp hóa được đổ vào thau hỗn hợp đỏ lòm nồng nặc. Anh dùng một cái gậy gỗ khuấy đều, khuôn mặt tràn đầy vẻ đắc thắng của một nhà bác học điên.

“Xong rồi! 'Siêu phẩm diệt sâu 4.0' của anh đã sẵn sàng. Bây giờ, chúng ta sẽ thực hiện chiến dịch phun sương diện rộng.”

Tâm lôi ra một chiếc bình xịt tay đã cũ, đổ đầy dung dịch vào đó. Anh lạch bạch đi ủng ra vườn, tư thế hiên ngang như một chiến binh trừ khử quái vật. Linh tò mò, dù vẫn còn sụt sịt, cũng xách váy đi theo sau, nhưng cô khôn ngoan đứng ở đầu ngọn gió.

Mảnh vườn buổi sáng yên bình đến lạ. Những mầm rau muống mới nhú xanh mướt sau một đêm nghỉ ngơi, trông chúng thật ngây thơ và không hề hay biết tai họa sắp giáng xuống.

“Chuẩn bị!” Tâm hô lên, ngón tay đặt vào cò súng phun.

Anh nhắm thẳng vào một chú sâu nhỏ xanh mướt đang lười biếng bò trên mép lá. Xịt! Xịt! Xì...

Luồng nước màu đỏ gạch phun ra, bao phủ lấy ngọn rau. Con sâu nhỏ tội nghiệp có lẽ chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra đã co rúm lại, rớt thẳng xuống đất.

“Thấy chưa Linh! Hiệu quả tức thì! Capsaicin đã làm tê liệt hệ thần kinh của nó!” Tâm reo lên đầy phấn khích.

Nhưng đúng lúc đó, một cơn gió quái ác đột ngột đổi hướng.

Miền quê vốn dĩ là nơi của gió đồng tự do, và hôm nay gió quyết định tham gia vào câu chuyện hài hước của nông trại Chết Queo. Cơn gió lồng lộng thổi ngược từ phía luống rau thẳng về phía Tâm. Toàn bộ làn sương tỏi ớt đỏ rực, nồng nặc vốn đang định bay tới rau muống bỗng nhiên quay ngoắt 180 độ, ập thẳng vào mặt "nhà sáng chế".

“Ôi... ôi mẹ ơi! Mắt tôi!”

Tiếng hét của Tâm vang vọng khắp xóm. Dù đã đeo kính bảo hộ, nhưng dung dịch rượu ớt nồng nặc vẫn len lỏi qua các khe hở, tạt thẳng vào vùng da quanh mắt và thấm vào lớp khẩu trang. Tâm vứt chiếc bình xịt sang một bên, hai tay ôm mặt, bắt đầu nhảy một điệu nhảy kì quặc mà Linh chưa bao giờ thấy anh nhảy trước đây. Anh quay cuồng, chân vấp phải đôi ủng cao su khiến anh ngã sấp xuống mặt đất, tay chân quờ quạng.

“Anh Hai! Anh có sao không?” Linh hốt hoảng chạy lại, nhưng vừa tiến gần là mùi ớt lại xộc lên làm cô chảy nước mắt ròng ròng.

“Nước! Nước đâu! Linh ơi cứu anh! Anh thấy mười tám vị La Hán đang múa lửa trong mắt anh rồi!” Tâm gào lên thảm thiết.

Linh cuống cuồng nhìn quanh. Bồn nước tổng thì hôm qua đã bị con Hết Nước Chấm kéo sập, hiện tại chỉ còn cái vũng bùn lầy lội ở giữa sân. Cô nhanh trí chạy vào bếp xách ra một xô nước lạnh, tạt thẳng vào mặt Tâm.

Ào!

Tâm bừng tỉnh, nhưng cảm giác cay nồng vẫn không hề thuyên giảm, trái lại nước làm rượu ớt lan ra khắp cổ và ngực. Anh ngồi bệt dưới đất, mắt nhắm nghiền, nước mắt nước mũi chảy dài, trông không khác gì một nạn nhân của một vụ đánh ghen bằng nước lèo bún bò.

Bác Sáu nhà bên cạnh, người hôm qua vừa tặng cho hai anh em một câu vọng cổ, nghe tiếng hét lại lân la sang hàng rào. Bác nhìn thấy Tâm đang vật lộn trong vũng nước, còn Linh thì vừa khóc vừa cầm cái xô trống rỗng đứng bên cạnh.

“Trời đất thiên địa ơi! Tụi bây lại làm cái trò gì nữa vậy? Thằng Tâm, sao mặt mày đỏ như trái gấc vậy con? Bị dị ứng cái gì hả?”

“Dạ... hự... hự... bác Sáu... ảnh tự xịt nước ớt vô mặt ảnh đó bác!” Linh giải thích trong tiếng nấc.

Bác Sáu nhìn cái bình xịt màu đỏ gạch nằm chỏng chơ, rồi bác cười rung cả chòm râu: “Trời ơi là trời! Đuổi sâu mà tụi bây làm như đi đánh giặc ngoại xâm vậy. Sâu rau muống thì chỉ cần pha chút xà bông loãng, hoặc chịu khó sáng sớm ra bắt tay là sạch bóng. Tụi bây dùng chi tới rượu với ớt dữ thần vậy, nó cháy luôn cái lá rau chứ đừng nói là chết con sâu.”

Nghe đến chữ “cháy lá”, Tâm bỗng nhiên bừng tỉnh khỏi cơn đau. Anh cố gắng hé một con mắt đỏ ngầu ra nhìn về phía luống rau muống.

Dưới tác động của hỗn hợp rượu mạnh và ớt đậm đặc dưới ánh nắng bắt đầu gay gắt, những ngọn rau muống vốn xanh mướt bây giờ bắt đầu chuyển sang màu nâu tái. Rượu làm nước bốc hơi nhanh, còn axit và tính nóng của ớt đang trực tiếp "nấu chín" những tế bào thực vật non nớt.

Đám rau muống như đang gào thét trong câm lặng: “Anh Hai ơi, thà anh để con sâu ăn thịt chúng tôi, còn hơn là để anh tẩm gia vị nướng chúng tôi ngay trên cành thế này!”

“Linh... cứu... cứu rau...” Tâm thều thào, tay vẫn quờ quạng tìm lối đi.

Linh nhìn luống rau đang dần héo úa dưới mắt mình, lòng đau như cắt. Cô vội vàng xách thêm nước, dội liên tục lên luống rau để rửa trôi thứ dung dịch "tử thần" kia. Cô làm việc hăng say đến mức váy hoa nhí dính đầy bùn, tóc tai bù xù, không còn chút dáng dấp nào của một nàng thơ vlog.

Trong khi đó, chú sâu xanh lúc nãy bị xịt trúng, sau một hồi bất tỉnh nhân sự, bỗng nhiên rung rinh cái đầu. Có lẽ nhờ Tâm pha rượu hơi loãng nên nó chỉ bị say xỉn một chút. Nó lồm cồm bò dậy từ đống bùn, leo ngược lại lên một lá rau muống chưa bị dính thuốc, rồi thản nhiên ngoạm một miếng thật to như để trêu ngươi chủ nhân nông trại.

Con Hết Nước Chấm từ bụi cây thò đầu ra. Nó nhìn thấy Tâm đang ngồi bệt dưới đất, mắt sưng húp, nhìn Linh đang điên cuồng dội nước lên rau, rồi nhìn con sâu đang ăn ngon lành. Nó thở dài một tiếng thật sâu, rồi lẳng lặng quay vào hiên nhà, nằm xuống và lấy hai chân trước che kín mặt. Nó dường như đã quá mệt mỏi với chỉ số IQ của hai người chủ này.

Trưa hôm đó, nông trại Chết Queo chìm vào một sự im lặng chết chóc. Tâm ngồi trong hiên, đắp hai miếng dưa chuột lạnh lên mắt, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Vô lý... rõ ràng trên mạng ghi tỉ lệ 1:1:1... Chắc chắn là do loại ớt của bà Năm tạp hóa có nồng độ capsaicin vượt ngưỡng cho phép.”

Linh ngồi cạnh anh, hai bàn tay rát bỏng vì dính ớt, mệt mỏi tựa đầu vào cột nhà: “Anh Hai này, sau này anh bớt lên mạng lại được không? Em thấy bác Sáu nói đúng đó, mình làm nông mà giống như đang thí nghiệm vũ khí hạt nhân vậy.”

Tâm im lặng. Qua khe hở giữa hai miếng dưa chuột, anh nhìn ra mảnh vườn. Luống rau muống giờ trông xơ xác, một nửa đã cháy khô, một nửa thì oằn mình vì quá tải nước. Anh cảm thấy một sự thất bại cay đắng len lỏi trong lòng—cái cay này còn kinh khủng hơn cả ớt.

Anh đã dùng cả thanh xuân để nghiên cứu những con số, những lý thuyết tối tân nhất, nhưng cuối cùng anh lại làm hỏng mọi thứ chỉ vì không chịu nhìn vào thực tế đơn giản nhất: rằng cây cối cũng như con người, chúng cần sự chăm sóc dịu dàng hơn là những "siêu phẩm" cơ bắp.

“Linh nè...” Tâm nói khẽ. “Ngày mai, anh em mình ra chợ mua hạt mầm mới đi. Lần này... anh sẽ không pha chế cái gì nữa hết. Anh sẽ bắt sâu bằng tay với em.”

Linh mỉm cười, dù mắt cô cũng còn đang hơi cay: “Thật không anh? Kế hoạch 5 năm của anh đâu rồi?”

“Anh đốt nó rồi. Để nhóm bếp nấu nước lau mặt cho bớt cay ớt.”

Tiếng cười của hai anh em lại vang lên dưới mái hiên đơn sơ. Ngoài kia, nắng chiều lại đổ vàng lên mảnh vườn. Dù rau muống đã "chết queo" một nửa, nhưng có một bài học khác đã bắt đầu bén rễ. Làm nông không phải là chiến đấu với thiên nhiên bằng lý thuyết suông, mà là học cách sống hòa thuận với nó, bắt đầu từ việc học cách... xịt nước sao cho không trúng mặt mình.

Con Hết Nước Chấm hé mắt nhìn hai người chủ. Nó thấy họ đang cười, dù mặt mũi ai cũng tơi tả. Nó khẽ vẫy đuôi một cái, rồi lại chìm vào giấc ngủ. Có lẽ tối nay, nó sẽ không cần phải tìm chỗ lánh nạn nữa.