MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCẩm Nang Trồng Cây... Chết QueoChương 5: Vụ thu hoạch đầu tiên: Một rổ rau dền... mọc dại

Cẩm Nang Trồng Cây... Chết Queo

Chương 5: Vụ thu hoạch đầu tiên: Một rổ rau dền... mọc dại

1,408 từ · ~8 phút đọc

Sau ba đợt "tấn công và phòng thủ" thất bại toàn tập trước thiên nhiên, nông trại Chết Queo trông thảm hại như một chiến trường vừa trải qua trận càn quét của cả hỏa tiễn lẫn vũ khí hóa học. Luống rau muống nghe nhạc Mozart của Linh giờ chỉ còn là những cọng xác xơ, ám màu đỏ gạch của rượu ớt. Tâm “Lý Thuyết” thì đang ngồi ở hiên nhà, đôi mắt vẫn còn hơi sưng, tay cầm cây bút bi đỏ gạch bỏ đi quá nửa danh mục "Cây trồng tiềm năng" trong cuốn sổ tay rách nát.

"Linh này," Tâm cất giọng nghẹt mũi, "Theo báo cáo tài chính nội bộ, chúng ta đã tiêu tốn hai triệu đồng tiền hạt giống, một triệu tiền phân bón, năm trăm nghìn tiền băng keo và chai nhựa, nhưng sản lượng thu hồi hiện tại đang ở mức... không phẩy không không một gram diệp lục."

Linh ngồi bệt dưới đất, chiếc váy hoa nhí vốn dùng để quay vlog giờ đã lốm đốm những vết nhựa cây không thể giặt sạch. Cô chống cằm, nhìn ra mảnh vườn đầy cỏ dại đang vươn cao thách thức. "Anh Hai, hay là mình thừa nhận đi. Mình không có duyên với đất. Đất nó ghét anh vì anh tính toán quá, và nó ghét em vì em mơ mộng quá."

Hoàng hôn miền quê bắt đầu đổ xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Gió thổi qua những tán dừa xào xạc, mang theo mùi của rơm rạ và sự bình yên mà lẽ ra hai anh em phải cảm nhận được từ lâu nếu không mải mê làm loạn. Giữa không gian tĩnh lặng đó, con Hết Nước Chấm bỗng nhiên đứng dậy. Nó không sủa, cũng chẳng nhìn khinh bỉ. Nó thong thả đi về phía góc vườn, nơi có một bụi cây cao lút đầu người, nằm khuất sau đống củi mục mà Tâm chưa kịp dọn.

Nó dùng mũi hếch hếch vào đống lá xanh ngắt, rồi quay lại nhìn Linh bằng ánh mắt "nhắc nhở".

"Nó muốn chỉ cái gì kìa anh Hai?" Linh tò mò đứng dậy, phủi bụi trên váy rồi đi theo.

Tâm cũng tò mò, xách theo chiếc thước dây (dù không biết để làm gì) lạch bạch đi ủng theo sau. Khi cả hai rẽ đám cỏ tranh cao vút ra, một cảnh tượng bất ngờ hiện ra trước mắt. Giữa đám đất mà Tâm cho là "chưa được quy hoạch" và "thiếu chỉ số dinh dưỡng", một bụi rau dền cơm cao lớn, mập mạp đang vươn mình mạnh mẽ. Những chiếc lá tròn trịa xanh mướt, ở giữa có điểm xuyết sắc tím đậm đà, trông tràn đầy sức sống đến mức đối lập hoàn toàn với đám rau muống "quy hoạch" xơ xác ngoài kia.

Linh há hốc mồm: "Anh Hai! Nhìn kìa! Nó... nó đẹp quá! Đây là rau dền phải không?"

Tâm lập tức quỳ xuống, rút chiếc máy tính bảng ra tra cứu với tốc độ bàn thờ. "Đợi đã... Để xem... Amaranthus viridis. Tên dân gian là rau dền cơm. Đặc tính: mọc dại, sức sống mãnh liệt, chịu được khô hạn và... hoàn toàn không cần nhạc Mozart hay hệ thống tưới nhỏ giọt."

Anh đưa chiếc nhiệt kế hồng ngoại lên đo. "Kỳ lạ thật! Nhiệt độ bề mặt lá hoàn toàn ổn định. Hệ rễ bám sâu vào tầng đất mẹ mà không cần phân bón NPK tăng cường. Linh, đây là một nghịch lý sinh học!"

Linh không quan tâm đến nghịch lý hay tên Latin. Cô đưa tay chạm vào những chiếc lá mát rượi. Lần này, cô không kể chuyện cổ tích, cũng chẳng bắt chúng nghe nhạc. Cô chỉ cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ từ cái thứ cây không mời mà đến này. "Anh nhìn kìa, anh Hai. Mình không trồng nó, mình thậm chí còn định nhổ bỏ nó để lấy chỗ lắp hệ thống tưới nước, vậy mà nó vẫn lớn. Nó lớn vì nó thích mảnh đất này, chứ không phải vì mình ép nó lớn."

Con Hết Nước Chấm ngồi bên cạnh, khẽ hếch mõm vào chân Linh như muốn nói: "Đấy, đồ ăn đấy, hái đi mà cứu cái bụng đói của hai đứa bay!"

"Thu hoạch đi Linh," Tâm nói, giọng bỗng trở nên trầm lắng lạ thường. "Đây là sản lượng đầu tiên của nông trại Chết Queo. Dù nó không nằm trong 'Kế hoạch 5 năm', nhưng nó là thứ duy nhất không... chết queo."

Linh lấy chiếc giỏ mây—chiếc giỏ vốn định dùng để đựng hoa hồng quý tộc—cẩn thận ngắt từng ngọn rau dền mập mạp. Tiếng rắc rắc khi ngắt rau vang lên nghe vui tai đến lạ. Mùi hăng hắc tự nhiên của nhựa rau dền quyện vào không khí. Chẳng mấy chốc, chiếc giỏ đã đầy ắp một màu xanh tím rực rỡ.

Tối hôm đó, gian bếp nhỏ rực lửa. Không có máy đo nồng độ hay quy trình nhiệt học phức tạp, Tâm đảm nhận nhiệm vụ nhóm bếp bằng đống sổ tay kế hoạch cũ (thứ duy nhất cháy tốt trong nhà). Linh thì cẩn thận rửa sạch rổ rau dền dại dưới ánh trăng non.

Một nồi canh rau dền nấu với vài con tôm khô bác Sáu vừa cho lúc chiều được bưng ra giữa mâm. Khói nghi ngút, mùi thơm ngọt lịm của rau dền tỏa ra át cả mùi tỏi ớt còn sót lại trong gian nhà.

Linh múc cho anh Hai một bát đầy: "Anh ăn thử đi. Sản phẩm đầu tiên đó."

Tâm cầm bát canh, hơi ấm từ bát sứ truyền qua lòng bàn tay khiến anh cảm thấy sống mũi hơi cay—lần này không phải do ớt. Anh húp một ngụm. Vị ngọt thanh, mát lành của rau dền dại thấm vào đầu lưỡi, xua tan đi mọi mệt mỏi và bực dọc của những ngày qua.

"Ngon quá..." Tâm thầm thì. "Linh này, anh đã tính sai một biến số rất lớn."

"Biến số gì hả anh?"

"Đó là lòng tự trọng của thiên nhiên. Anh cứ tưởng mình là chủ, muốn bắt nó lớn theo ý mình. Nhưng thực ra, mảnh đất này mới là chủ. Nó tự biết nó muốn nuôi cái gì."

Linh mỉm cười, nhìn ra cửa sổ. Dưới ánh trăng, mảnh vườn không còn trông giống một chiến trường nữa. Nó trông giống một người bạn đang ngủ say, rộng lượng và bao dung. Cô chợt nhận ra, làm nông không phải là tạo ra một công trình hoàn hảo trên iPad, mà là học cách biết ơn những gì đất mẹ ban tặng, dù đó chỉ là một bụi rau dền mọc dại sau đống củi mục.

Con Hết Nước Chấm được chia một bát cơm trộn nước canh rau dền. Nó ăn một cách ngon lành, thi thoảng lại ngước lên nhìn hai người chủ. Ánh mắt nó lần này không còn sự khinh bỉ, mà là một sự hài lòng sâu sắc. Cuối cùng thì hai cái đứa "thành phố" này cũng chịu hiểu ra điều cơ bản nhất của sự sống.

Đêm đó, Tâm không mở máy tính bảng để lập kế hoạch mới. Anh ngồi ở hiên nhà, đôi chân trần chạm xuống mặt sàn xi măng mát lạnh, ngắm nhìn những đốm đom đóm lập lòe trong bụi cỏ.

"Mai mình làm gì anh Hai?" Linh hỏi, giọng đã bắt đầu buồn ngủ.

"Mai chúng ta sẽ dọn cỏ," Tâm đáp, giọng anh nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. "Nhưng chúng ta sẽ không dùng máy cắt cỏ nữa. Chúng ta sẽ nhặt nhạnh những gì đất đã cho mình, và... anh sẽ xin lỗi bác Sáu về cái vụ xịt rượu ớt làm bác hắt hơi cả ngày hôm nay."

Tiếng cười khẽ của Linh tan vào đêm. Nông trại Chết Queo cuối cùng cũng đã có vụ thu hoạch đầu tiên. Không phải là những đóa hoa hồng sang trọng hay luống rau muống chuẩn khoa học, mà là một rổ rau dền dại đầy tình nghĩa.

Cảm xúc của một người nông dân thực thụ bắt đầu nảy mầm trong lòng hai kẻ mộng mơ theo cách giản dị nhất. Hóa ra, bình yên không nằm ở việc kiểm soát tất cả, mà nằm ở chỗ biết húp một bát canh rau mọc dại và thấy lòng mình nhẹ tênh giữa tiếng dế mèn đêm thanh vắng.