Nông trại Chết Queo những ngày này ngập tràn trong một bầu không khí mang tính chất thí nghiệm vật lý hạt nhân. Sau khi đàn gà kiến đã chịu "định cư" và bắt đầu cho ra những quả trứng đầu tiên, Tâm "Lý Thuyết" lại bắt đầu cảm thấy ngứa ngáy tay chân. Thay vì để gà mái mẹ tự nhiên ấp trứng theo bản năng ngàn đời, Tâm quyết định rằng trí tuệ nhân tạo—hay đúng hơn là trí tuệ của anh—phải can thiệp vào để "tối ưu hóa tỷ lệ nở".
"Linh, em nhìn đi," Tâm chỉ vào màn hình máy tính bảng đang hiển thị một biểu đồ nhiệt độ phức tạp. "Gà mái ấp trứng rất cảm tính. Lúc nó đói nó bỏ đi ăn, lúc nó ngứa nó bỏ đi gãi, nhiệt độ dao động kinh khủng. Chúng ta cần một hệ thống kiểm soát nhiệt ổn định ở mức 37,5
∘
C với sai số chỉ 0,1
∘
C."
Linh "Mơ" đang bận rộn trang trí những quả trứng bằng bút màu để chúng trông "đáng yêu hơn khi chào đời". Cô nhìn anh Hai với vẻ nghi ngại: "Anh Hai ơi, em thấy con gà mái mơ nhà mình nó ấp khéo lắm mà. Nó nhìn em hiền khô hà, hay là mình cứ để thuận theo tự nhiên?"
"Tự nhiên là kẻ thù của năng suất!" Tâm dõng dạc tuyên bố. "Anh đã đặt mua một bộ cảm biến nhiệt và dùng bóng đèn dây tóc để tạo nhiệt. Chúng ta sẽ có một lứa gà siêu chiến binh ra đời đồng loạt."
Kỳ vọng của Tâm: Một chiếc máy ấp bằng thùng xốp hiện đại, bên trong lót nhung êm ái, ánh sáng vàng dịu mắt tỏa ra như một cung điện mini. Những chú gà con sẽ chui ra khỏi vỏ theo đúng lịch trình, xếp hàng ngay ngắn để Tâm kiểm tra cân nặng và ghi vào Excel.
Thực tế trần trụi: Chiếc máy ấp của Tâm trông giống như một thiết bị nổ tự chế trong các bộ phim hành động hạng B. Dây điện chằng chịt như mạng nhện, quấn quanh một cái thùng xốp bốc mùi keo dán sắt nồng nặc. Bóng đèn dây tóc 75W tỏa ra một sức nóng kinh hoàng khiến căn phòng nhỏ của hai anh em trở nên ngột ngạt như một cái lò bánh mì giữa mùa hè đại hạn.
"Anh Hai... em thấy nó hơi nóng thì phải?" Linh vừa lau mồ hôi vừa hỏi, chiếc váy hoa nhí của cô dính chặt vào lưng.
"Không sao, nhiệt độ đang trong tầm kiểm soát!" Tâm vừa nói vừa điên cuồng điều chỉnh biến trở. "Chỉ là hiệu ứng nhà kính cục bộ thôi."
Đêm đó, cuộc đại họa mang tên "Bóng đèn dây tóc" chính thức bắt đầu.
Vào lúc ba giờ sáng, khi cả làng đang chìm trong giấc ngủ yên bình, một tiếng XÈO lớn vang lên từ gian bếp nông trại Chết Queo, theo sau đó là mùi khét lẹt của nhựa cháy.
"Trời đất thiên địa ơi! Cháy nhà rồi!" Linh bật dậy, quờ quạng tìm chiếc loa bluetooth theo bản năng (vì cô nghĩ âm nhạc có thể dập lửa).
Tâm lao vào bếp, đôi ủng cao su bóng loáng giờ đây dẫm lên đống dây điện đang xẹt lửa lập lòe. Hệ thống cảm biến "thông minh" của anh đã chính thức đình công, khiến bóng đèn dây tóc hoạt động hết công suất. Chiếc thùng xốp bắt đầu chảy sệ, và tệ hơn nữa, những quả trứng tội nghiệp của Linh đang bốc hơi nghi ngút.
"Cứu hỏa! Cứu trứng!" Tâm hét lên, tay cầm chiếc nón quạt năng lượng mặt trời quạt lấy quạt để, khiến ngọn lửa nhỏ từ dây điện càng bùng lên dữ dội hơn nhờ luồng gió tăng cường.
Con chó Hết Nước Chấm từ ngoài sân lững thững bước vào. Nó đứng ở cửa bếp, nhìn cảnh tượng Tâm đang quạt lửa, Linh đang mở nhạc cổ điển "Hồ Thiên Nga" để... trấn tĩnh lũ trứng, và khói đen bốc lên nghi ngút. Nó nghiêng đầu, thở hắt ra một hơi khinh bỉ đến tận cùng tâm can. Nó thong thả đi lại phía vòi nước, dùng mõm hích mạnh vào chiếc xô nhựa đang đầy nước khiến nước tràn ra sàn, dập tắt đám cháy nhỏ từ đống dây điện đang chập mạch.
Đúng lúc đó, ông Sáu hàng xóm lại xuất hiện. Bác cầm theo cái xẻng, mặt đầy vẻ hớt hải: "Tụi bây tập trận giả hay sao mà sáng rực một góc trời vậy? Tao tưởng trạm biến áp của xã nó nổ!"
Khi nhìn thấy "công trình khoa học" của Tâm đã biến thành một đống nhựa đen ngòm và những quả trứng đã bị "ấp" chín đến mức bốc mùi thơm như trứng nướng vỉa hè, ông Sáu chỉ biết chống xẻng thở dài: "Thằng Tâm ơi là thằng Tâm. Mày muốn ăn trứng nướng thì nói tao một tiếng, sao phải bày trò đốt nhà vậy con?"
Linh nhìn mười quả trứng "siêu chiến binh" giờ đây đã chín đều, cô mếu máo: "Anh Hai... tụi nó chết queo thiệt rồi. Em còn chưa kịp đặt tên cho đứa nào cả."
Tâm đứng giữa đống tro tàn, khuôn mặt ám khói đen thui, chỉ còn đôi mắt là chớp chớp đầy vẻ hoang mang. Anh nhìn vào cuốn sổ tay ghi chép: "Theo lý thuyết thì điện trở phải tự ngắt khi đạt ngưỡng..."
"Lý thuyết của mày nó không tính đến chuyện con chuột nhà tao nó cắn nát cái dây cảm biến của mày từ hồi tối rồi!" Ông Sáu lắc đầu. "Thôi, dẹp ba cái máy móc tào lao này đi. Đem mấy quả trứng này ra đây, bác cháu mình làm vài ly rượu đế giải xui. Trứng chín rồi, không nở được nữa đâu."
Trời bắt đầu sáng. Hai anh em và ông Sáu ngồi bên chiếc bàn tre ngoài sân. Trên đĩa là những quả trứng "thất bại" của Tâm, nhưng lạ lùng thay, vị của chúng lại rất ngon—một sự kết hợp hoàn hảo giữa trứng nướng và trứng luộc lòng đào do nhiệt độ không ổn định tạo ra.
"Ngon thiệt đó bác Sáu," Linh sụt sịt nói, tay bóc vỏ trứng. "Nhưng em vẫn thấy thương tụi nó quá."
"Đừng buồn con," ông Sáu vỗ vai Linh. "Làm nông là vậy, đôi khi cái mình định làm nó không thành, nhưng nó lại cho mình cái khác để ăn. Chỉ có điều thằng Tâm lần sau đừng có chế máy nổ là được."
Tâm không ăn. Anh ngồi nhìn con Hết Nước Chấm đang thong thả nhai cái vỏ trứng bị rơi dưới đất. Ánh mắt của nó lần này không còn là khinh bỉ đơn thuần nữa, mà là một sự cảnh cáo: "Nếu anh còn định lắp cái máy gì vào nhà này nữa, tôi sẽ đi báo cảnh sát phòng cháy chữa cháy ngay lập tức."
Tâm cúi đầu, lấy bút bi gạch một đường thật đậm vào trang "Dự án K9 - Máy ấp trứng". Anh nhận ra rằng, bóng đèn dây tóc có thể tạo ra ánh sáng và nhiệt, nhưng nó không thể thay thế được cái ấm áp từ bộ lông của gà mái mẹ, cũng không thể thay thế được sự kiên nhẫn mà thiên nhiên yêu cầu.
"Linh này," Tâm khẽ nói.
"Dạ?"
"Mai anh đi mua một cái chuồng bằng tre. Mình để gà mái mẹ tự ấp. Anh sẽ không dùng điện nữa."
Linh mỉm cười, vệt nhọ nồi trên mặt cô trông như một nụ hoa nhỏ. "Dạ, để em sang nói chuyện với gà mái mơ, bảo nó là anh Hai đã hối cải rồi."
Nắng sớm bắt đầu trải dài trên nông trại Chết Queo. Đống dây điện cháy xém và thùng xốp chảy nhựa vẫn còn đó như một đài tưởng niệm cho sự bảo thủ của lý thuyết. Nhưng giữa đống đổ nát đó, bài học về sự khiêm nhường trước thiên nhiên lại bắt đầu nảy mầm. Hóa ra, để làm một người nông dân, đôi khi ta phải học cách rút phích cắm điện ra trước khi muốn thắp sáng tương lai.