Sáng hôm nay, nông trại Chết Queo yên tĩnh đến lạ kỳ. Không có tiếng gáy vang dội của "Đại Ca", cũng chẳng thấy bóng dáng mười "đơn vị kinh tế" chạy nhảy tung tăng để chờ ăn cám nóng. Tâm "Lý Thuyết" bước ra sân với chiếc nón quạt năng lượng mặt trời xoay tít, tay cầm bảng thống kê lượng tiêu thụ thức ăn, nhưng thứ đập vào mắt anh chỉ là một cái chuồng trống trơn với vài cọng lông gà bay lơ lửng.
"Linh! Mười chiến binh của chúng ta đào ngũ rồi!" Tâm gào lên, âm thanh chấn động cả rặng dừa.
Linh "Mơ" từ trong nhà chạy ra, tay vẫn còn cầm chiếc loa bluetooth đang phát dở bản nhạc "Chữa lành tâm hồn". Cô nhìn cái chuồng trống hoác, mặt tái mét: "Trời đất thiên địa ơi, hay là tụi nó bị bắt cóc rồi? Hôm qua em còn đọc truyện kể về một bầy gà tiên biến mất sau một đêm để về trời mà..."
"Tiên gì mà tiên! Nhìn kìa!" Tâm chỉ tay sang phía hàng rào dâm bụt.
Phía bên kia vườn nhà ông Sáu, mười chú gà kiến đang thong dong tản bộ như thể chúng đã ký hợp đồng định cư lâu dài. Con "Đại Ca" đang oai phong lẫm liệt dẫn đầu đoàn quân, bới tung đống rơm của ông Sáu để tìm giun, thỉnh thoảng còn quay đầu lại nhìn về phía hàng rào nhà Tâm với ánh mắt đầy vẻ: "Bên này buffet ngon hơn, ở lại bên đó nghe nhạc cổ điển để mà nhịn đói à?"
Kỳ vọng của Tâm: Anh sẽ dùng một hệ thống bẫy lồng thông minh, kết hợp với các thuật toán về hướng gió và trọng lực để tóm gọn cả bầy mà không tốn sức. Anh hình dung mình sẽ đứng trên bờ rào, chỉ tay một phát là lũ gà tự động xếp hàng đi về theo sơ đồ vector.
Thực tế: Sau hai tiếng đồng hồ dùng sào tre khua khoắng và bị vấp té sấp mặt vào rãnh nước thải, Tâm trông không khác gì một con bù nhìn vừa trải qua một trận bão cấp mười hai. Bộ đồ bảo hộ chuyên nghiệp dính đầy bùn và... phân gà, còn lũ gà thì chỉ cần đập cánh một cái là bay vèo sang cây xoài, để lại cho anh một tràng tiếng kêu cục-ta-cục-tác đầy châm biếm.
"Anh Hai, hay là để em dùng tình thương?" Linh đề nghị.
Linh bước sang sân nhà ông Sáu, váy hoa nhí bay trong gió, tay cầm một bát cám nóng tỏa mùi thơm nức. Cô quỳ xuống, dùng giọng điệu ngọt ngào nhất có thể: "Cúc, Trúc, Tùng, Mai ơi... về với mẹ đi các con. Bên này mẹ có cám ngon, có tình thương, có cả loa xịn..."
Con "Đại Ca" tiến lại gần, ngó vào bát cám một cái, rồi thản nhiên... ị một phát ngay cạnh chân Linh, sau đó quay lưng đi thẳng về phía chuồng lợn của ông Sáu. Một sự từ chối không thể trần trụi và phũ phàng hơn.
Đúng lúc đó, ông Sáu bước ra từ hiên nhà, miệng ngậm điếu thuốc lá sợi, nhìn hai anh em nhà thành phố đang "vật lộn" với mười con gà mà mặt không nhịn được cười: "Tụi bây làm gì mà lùm xùm vậy? Đàn gà này nó 'nhập hộ khẩu' nhà tao từ sáng sớm rồi. Nó chê cái chuồng của thằng Tâm quá hôi mùi nhựa với mùi hóa chất xịt muỗi, nên nó sang đây ở đậu với đàn vịt nhà tao cho vui."
Tâm đổ mồ hôi hột: "Bác Sáu, cháu xin lỗi, cháu sẽ lùa tụi nó về ngay..."
"Thôi khỏi lùa, tụi nó đang tới mùa đẻ trứng rồi. Mày mà rượt nữa là tụi nó 'xỉu ngang', khỏi có trứng mà ăn luôn." Ông Sáu xua tay. "Giờ vầy đi, tao cho tụi nó ở nhờ, nhưng trứng thì tao hưởng phân nửa tiền công trông coi, chịu không?"
Tâm bấm máy tính bảng lia lịa: "Khấu hao tài sản, chi phí lưu kho, phí quản lý hộ... Bác Sáu, bác lấy 50% là hơi cao so với mặt bằng chung của ngành logistics nông nghiệp đó bác!"
"Logistics cái đầu mày!" Ông Sáu cười sặc sụa. "Thôi, nể tình hàng xóm, tối nay tao bày cho cách 'ngoại giao'. Muốn gà nó về, phải có mẹo."
Chiêu thức "Ngoại giao bằng lòng trắng trứng" mà ông Sáu dạy thực ra là một phép so sánh hài hước về sự kiên nhẫn. Nhưng Tâm, với bản tính thực dụng, đã biến nó thành một cuộc thí nghiệm thực thụ. Ông Sáu bảo: "Muốn nó tin mình, phải cho nó thấy mình có lợi, nhưng đừng ép nó."
Chiều hôm đó, dưới sự hướng dẫn của ông Sáu, hai anh em bắt đầu chiến dịch "lấy lòng". Tâm không dùng thước dây nữa, anh lúi húi trộn cám với lòng trắng trứng gà công nghiệp mua ở chợ xã—một thứ "mồi nhử" béo ngậy mà lũ gà kiến cực kỳ ưa thích.
Linh thì chịu trách nhiệm tạo không gian. Cô không mở nhạc Mozart nữa, thay vào đó cô dùng hai thanh tre gõ vào nhau theo nhịp cộc - cộc - cộc đều đặn, mô phỏng tiếng gọi đàn tự nhiên mà ông Sáu hay làm.
"Cộc... cộc... cộc..." tiếng tre vang lên giữa hoàng hôn tĩnh lặng.
Con "Đại Ca" đang thong dong bên nhà ông Sáu bỗng dừng lại. Nó hếch cái mào đỏ chót lên nghe ngóng. Mùi thơm béo ngậy của lòng trắng trứng quyện với cám nóng từ phía hàng rào nhà Tâm bắt đầu lan tỏa.
Từng con, từng con một bắt đầu đi lững thững về phía khe hở của hàng rào dâm bụt. Tâm nín thở, ngồi xổm sau gốc cây, tay run run rải từng nắm mồi dẫn dụ.
Kỳ vọng: Đàn gà sẽ hiểu rằng đây là hành động chuộc lỗi của chủ nhân và sẽ cảm động mà quay về.
Thực tế: Chúng đi về thật, nhưng với một thái độ của những "ông chủ" đi kiểm tra chất lượng bữa tối. Con "Đại Ca" bước vào sân nhà Tâm, ăn một miếng lòng trắng trứng, rồi nhìn Tâm bằng ánh mắt cực kỳ nghiêm túc, như muốn nói: "Chất lượng tạm ổn, nhưng lần sau nhớ cho thêm chút tôm khô băm nhỏ nhé."
Khi con gà cuối cùng đã vào chuồng, Tâm nhanh tay sập cửa. Anh thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi nhễ nhại chảy xuống cằm.
"Thành công rồi Linh! Chỉ số tin cậy đã tăng lên 80%!"
Linh nhìn đàn gà đang rỉa lông trong chuồng, bỗng thấy lòng mình dịu lại. Cô nhận ra rằng suốt những ngày qua, cô và anh Hai luôn cố gắng biến mảnh vườn này thành một thứ gì đó "cao cấp" và "đúng chuẩn", nhưng lại quên mất điều đơn giản nhất: Gà chỉ cần cám ngon, và người chỉ cần sự chân thành.
"Anh Hai, anh nhìn Hết Nước Chấm kìa."
Con chó Hết Nước Chấm từ nãy giờ vẫn ngồi canh ở cửa chuồng. Nó nhìn mười con gà đã chịu "về quy án", rồi quay sang nhìn Tâm với ánh mắt khinh bỉ pha chút nhẹ nhõm. Nó thong thả bước lại gần bát cám còn dư, ngửi một cái rồi quay đi, như thể muốn phê bình: "Đấy, cuối cùng cũng biết dùng cái đầu để làm việc có ích, thay vì đi rượt nhau như lũ ngốc."
Đêm hôm đó, Tâm không thức trắng canh trộm nữa. Anh ngồi bên hiên nhà, lén nhìn sang nhà ông Sáu. Ánh đèn dầu leo lét từ gian bếp nhà hàng xóm hắt ra, bác Sáu đang ngồi nhâm nhi chén rượu đế. Tâm chợt hiểu, nông thôn không phải là một bài toán cần giải, mà là một cuộc sống cần được hòa nhập.
Anh mở cuốn sổ tay, lật sang một trang mới và viết bằng nét chữ ngay ngắn: "Bài học số 9: Ngoại giao với gà không dùng logic, phải dùng lòng trắng trứng. Và quan trọng nhất, đừng bao giờ tranh luận về phí logistics với ông Sáu."
Bên cạnh, Linh đã ngủ thiếp đi trên chiếc võng tre, chiếc loa bluetooth vẫn còn phát khe khẽ tiếng dế mèn của thiên nhiên—thứ âm nhạc chữa lành thực sự mà cô không cần phải tìm kiếm đâu xa. Nông trại Chết Queo lần đầu tiên có một đêm bình yên đúng nghĩa, sau một cuộc di cư đầy bão táp.