Sau thất bại thảm hại của "Chiến dịch Mắt Đêm" mà đối thủ duy nhất bị tiêu diệt là... bụi rau dền của chính mình, Tâm "Lý Thuyết" quyết định chuyển đổi cơ cấu nông trại. Theo phân tích dữ liệu trên các diễn đàn khởi nghiệp, chăn nuôi gia cầm có tỷ lệ xoay vòng vốn nhanh hơn trồng trọt, đặc biệt là khi chủ nhân có đôi "tay thối" chạm vào cây nào cây đó héo.
"Linh, chúng ta sẽ không làm nô lệ cho thực vật nữa," Tâm tuyên bố khi đang đứng trên một chiếc thùng gỗ, tay cầm thước dây đo đạc diện tích chuồng trại. "Gà là sinh vật có tư duy vận động. Chúng ta sẽ nuôi gà theo mô hình chăn thả tự nhiên nhưng quản lý bằng định vị. Mỗi con gà sẽ là một đơn vị kinh tế độc lập."
Linh "Mơ" nghe đến nuôi gà thì mắt sáng rực. Cô không nghĩ đến "đơn vị kinh tế", cô chỉ mơ về những chú gà con lông vàng óng ả như những cục bông, lon ton chạy theo chân cô trên thảm cỏ xanh mướt dưới ánh nắng ban mai. Cô sẽ đặt tên cho chúng là Cúc, Trúc, Tùng, Mai và dạy chúng cách xếp hàng đi ngủ.
"Ôi anh Hai, em sẽ mặc chiếc váy yếm nâu, xách giỏ bắp ra sân và gọi 'cục ta cục tác', tụi nó sẽ ùa về vây quanh em như phim hoạt hình Disney cho mà xem!"
Sáng hôm sau, chiếc xe tải cũ của lái buôn dừng trước cổng nông trại Chết Queo, mang theo mười chú gà kiến—giống gà bản địa nổi tiếng với thịt chắc và... tính cách nổi loạn.
Kỳ vọng của Linh: Những chú gà sẽ từ tốn bước ra khỏi lồng, nhìn cô bằng ánh mắt biết ơn và bắt đầu mổ những hạt bắp vàng óng trên đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô.
Thực tế trần trụi: Vừa mở cửa lồng, mười "đơn vị kinh tế" lao ra như những vận động viên điền kinh bị trúng thuốc kích thích. Chúng không mổ bắp. Chúng bay thẳng lên đầu Tâm, đạp một phát chí mạng vào chiếc nón năng lượng mặt trời rồi phóng vút lên cành cây vú sữa cao tít. Một con gà mái khác, dường như có thù với thời trang, đã bay ngang qua Linh và để lại một "món quà" nóng hổi ngay trên vai chiếc váy yếm nâu mới tinh.
"Trời đất thiên địa ơi! Gà gì mà bay như chim đại bàng vậy nè!" Linh thét lên, vừa chạy vòng quanh gốc cây vừa khóc ròng cho chiếc váy.
Tâm bàng hoàng lật đật mở máy tính bảng (vốn đã được dán băng keo chi chít sau vụ rơi xuống mương): "Đợi đã... Theo Wikipedia, gà kiến có khả năng bay thấp và nhảy cao từ 2 đến 3 mét. Anh đã tính toán sai lực cản không khí và trọng lượng cơ thể của chúng. Chúng ta cần thiết lập hàng rào ngăn chặn cao cấp!"
Tâm bắt đầu dùng lưới băm nát khu vườn để quây chuồng. Anh tính toán góc độ, khoảng cách mắt lưới để gà không thể chui lọt. Trong khi đó, Linh phụ trách phần "cảm hóa". Cô cầm chiếc loa bluetooth, mở bản nhạc đồng quê nhẹ nhàng và rải bắp thành một đường dẫn dụ về phía chuồng.
"Các bé yêu ơi, xuống đây nào. Ở đây có bắp ngon và tình thương bao la nè..."
Đáp lại lời mời gọi tha thiết của Linh, con gà trống đầu đàn—một gã có bộ lông đỏ tía và ánh mắt đầy vẻ giang hồ—đứng trên cành vú sữa cao nhất, dướn cổ lên gáy một tràng dài. Tiếng gáy của nó không phải để báo thức, mà nghe như một điệu cười nhạo báng dành cho hai kẻ dưới đất. Sau đó, nó thản nhiên rỉa lông, nhìn xuống Tâm đang loay hoay với đống lưới bằng một vẻ khinh khỉnh: "Anh cứ văng lưới đi, tôi mà xuống đất thì tôi không phải là gà xóm này!"
Con chó Hết Nước Chấm từ nãy đến giờ vẫn ngồi quan sát cuộc di cư lên cao của đàn gà. Nó nhìn mười con gà trên cây, rồi nhìn Tâm đang bị lưới quấn vào người, rồi nhìn Linh đang nhảy múa với nắm bắp trên tay. Nó thở ra một hơi dài, đặt cằm lên hai chân trước, mặt lộ rõ vẻ: "Lại bắt đầu rồi đấy, cái nông trại này chắc chắn là một dự án hài kịch chứ không phải điền văn."
Cuộc chiến "người và gà" kéo dài đến tận buổi chiều. Khi cái nắng gay gắt bắt đầu dịu xuống, đàn gà kiến mới bắt đầu thấy đói. Nhưng thay vì xuống ăn bắp của Linh, chúng quyết định thực hiện một cuộc tấn công vào... vườn rau dền cơm còn sót lại của nhà bác Sáu.
"Chết rồi anh Hai! Tụi nó vượt biên rồi!" Linh hô hoán.
Mười con gà đồng loạt tung cánh, bay qua hàng rào dâm bụt với tư thế dũng mãnh của những chiến đấu cơ. Chúng đáp xuống vườn rau nhà bác Sáu và bắt đầu một cuộc đại tiệc tàn phá.
"Ê! Ê! Đuổi tụi nó lại!" Tâm hét lên, tay cầm thước dây lao đi như một vận động viên nhảy rào.
Cảnh tượng lúc này trở nên vô cùng hỗn loạn: Tâm chạy trước với chiếc nón quạt kêu vù vù, Linh chạy sau khóc lóc gọi tên từng con gà, còn con Hết Nước Chấm thì... lững thững đi cuối cùng chỉ để xem kịch. Đàn gà thấy người đuổi thì càng phấn khích, chúng chạy lắt léo qua những gốc chuối, chui qua bụi gai xương rồng khiến Tâm dính đầy gai, áo quần rách rưới.
"Xỉu ngang xỉu dọc luôn trời ơi!" Linh đuối sức, ngồi bệt xuống đống rơm khô. "Tụi nó có tâm hồn tự do quá, em không cảm hóa nổi!"
Đúng lúc đó, bác Sáu bước ra. Thấy đàn gà đang "làm thịt" vườn rau của mình và hai đứa cháu thành phố đang tơi tả như vừa đi đánh trận về, bác chỉ cười khà khà. Bác không cầm lưới, cũng chẳng cầm bắp. Bác chỉ lấy một chiếc mẹt tre, gõ cộc cộc cộc vào thành giếng và tung một nắm cám trộn cơm nguội xuống sân nhà bác.
Kỳ diệu thay, mười con "đại bàng" đang kiêu hãnh trên cây và ngoài vườn bỗng chốc hóa thành những đứa trẻ ngoan ngoãn. Chúng đồng loạt lao về phía tiếng gõ của bác Sáu, tranh nhau mổ lia lịa, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của Mozart hay những con số logic của Tâm.
"Bác Sáu ơi... sao bác làm được hay vậy?" Tâm hỏi, tay vẫn còn đang gỡ một cái dằm tre đâm vào ngón tay.
Bác Sáu thong thả châm điếu thuốc lá sợi: "Bởi tụi bây ham lý thuyết quá. Gà kiến nó không ăn bắp khô của tụi bây đâu, nó thích cơm nóng trộn cám thơm. Với lại, gà mới về chuồng, tụi bây phải nhốt nó lại vài ngày cho nó 'quen hơi' cái chuồng đã, mới thả ra nó không bay mất mới lạ. Tụi bây cứ muốn nó tự do ngay lập tức thì nó đi bụi là phải rồi."
Tâm nhìn đàn gà đang ăn ngon lành ở sân nhà hàng xóm, rồi nhìn lại cái chuồng gà "chuẩn khoa học" mà anh đã mất cả buổi sáng để dựng lên. Anh nhận ra mình lại một lần nữa áp đặt tư duy máy móc lên những sinh vật sống. Gà không phải là robot, chúng cần một mái nhà thực sự trước khi cần sự tự do.
Tối hôm đó, mười con gà được bác Sáu giúp lùa về chuồng. Tâm không ghi chép vào sổ tay nữa, anh lặng lẽ đi nhóm bếp, nấu một nồi cám thơm phức theo công thức của bác Sáu. Linh thì ngồi khâu lại chỗ rách trên áo cho anh Hai, lòng không còn mơ về Disney.
"Anh Hai, hay là mình đặt tên con gà trống đó là 'Đại Ca' đi," Linh khẽ nói. "Nó có vẻ không thích nghe nhạc cổ điển, nhưng nó có vẻ... nể bác Sáu."
Tâm gật đầu, đưa mắt nhìn về phía chuồng gà: "Được. Từ mai, anh em mình sẽ nhập môn chăn nuôi lại từ đầu. Không có tự do nào mà không có gốc rễ cả."
Con Hết Nước Chấm nằm ở cửa chuồng gà, đôi mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm vào "Đại Ca" đang đứng trên thanh xà. Một sự thỏa hiệp ngầm đã được thiết lập giữa giám sát viên và đàn lính mới. Nông trại Chết Queo đêm nay không còn tiếng gà bay chó chạy, chỉ còn mùi cám ấm sực tỏa ra, báo hiệu một sự khởi đầu mới bớt "lý thuyết" hơn.