MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCẩm Nang Trồng Cây... Chết QueoChương 7: Đêm trắng canh trộm: Trộm không thấy, chỉ thấy muỗi khiêng người

Cẩm Nang Trồng Cây... Chết Queo

Chương 7: Đêm trắng canh trộm: Trộm không thấy, chỉ thấy muỗi khiêng người

1,432 từ · ~8 phút đọc

Sau sự kiện bụi rau dền cơm mọc dại "cứu giá" cả nông trại, Tâm "Lý Thuyết" bỗng nảy sinh một nỗi bất an mang tính hệ thống. Anh ngồi trong bóng tối, ánh đèn từ chiếc iPad hắt lên khuôn mặt nghiêm nghị một vẻ lo âu sặc mùi thuyết âm mưu.

"Linh, em có nhận ra không?" Tâm thì thầm, giọng trầm trọng như đang bàn chuyện cơ mật quốc gia. "Bụi rau dền đó là tài sản giá trị nhất của chúng ta hiện nay. Nó là minh chứng cho việc nông trại này vẫn còn khả năng sinh lời. Và theo logic của thị trường ngầm, khi một món hàng trở nên quý giá, những thế lực bất chính sẽ xuất hiện."

Linh đang mải mê tết nơ cho con Hết Nước Chấm, ngẩng đầu lên ngơ ngác: "Thế lực bất chính? Ý anh là... trộm rau á? Trời đất thiên địa ơi, ai rảnh hái trộm rau dền mọc dại hả anh Hai?"

"Cẩn tắc vô ái ngại!" Tâm đập tay xuống mặt bàn tre kêu cốp. "Anh đã đọc trên các hội nhóm 'Cảnh giác nông thôn', bọn trộm vặt bây giờ tinh vi lắm. Chúng có thể nhổ tận gốc luống cải của em chỉ trong một bản nhạc Mozart. Đêm nay, chúng ta sẽ thiết lập 'Chiến dịch Mắt Đêm'."

Đêm ở miền quê đẹp như một bức tranh thủy mặc. Ánh trăng luồn qua kẽ lá, tiếng gió xào xạc mang theo hương lúa non và tiếng ếch nhái đồng ca. Một khung cảnh lãng mạn đến mức Linh cứ ngỡ mình đang lạc vào bộ phim điện ảnh về những đêm hè yên ả. Cô mơ mộng về việc hai anh em sẽ ngồi tựa lưng vào nhau dưới gốc vú sữa, cùng ngắm sao trời và tâm sự về lý tưởng sống, trong khi con chó trung thành sẽ canh gác dưới chân.

Nhưng thực tế trần trụi đã dập tắt giấc mơ đó trong vòng ba nốt nhạc.

"Đeo vào!" Tâm đưa cho Linh một cái lưới trùm đầu kín mít, trông không khác gì một tên cướp ngân hàng nhưng phiên bản màu xanh lá cây của các bác thợ nuôi ong. Anh cũng tự trang bị cho mình bộ đồ bảo hộ kín cổng cao tường, ủng cao su dẫm lạch bạch trên sân.

"Anh Hai... nóng lắm! Với lại trùm cái này sao em ngắm sao được?" Linh rên rỉ.

"Em muốn ngắm sao hay muốn bị muỗi khiêng đi?" Tâm gắt nhẹ. "Muỗi ở đây không phải muỗi thường đâu, chúng nó có nồng độ axit formic cao và khả năng xuyên thủng mọi lớp vải cotton thông thường. Chúng là những chiếc trực thăng tấn công mini thực thụ."

Hai anh em bắt đầu ca trực. Tâm ngồi trên một chiếc ghế xếp nhựa, tay cầm đèn pin công suất lớn, mắt quét liên tục về phía bụi rau dền như lính gác biên thùy. Linh thì nằm trên võng, cố gắng giữ cho mình tỉnh táo bằng cách đếm... cánh bướm trong trí tưởng tượng.

Sự im lặng bắt đầu kéo dài. Một tiếng lá rụng cũng khiến Tâm giật mình, rọi đèn pin loang loáng khắp vườn.

"Ai đó? Đứng lại! Tôi có võ đó nha!" Tâm gào lên.

"Gâu!" Hết Nước Chấm đang nằm ngủ ngon lành dưới gầm giường bỗng giật mình tỉnh giấc. Nó nhìn Tâm bằng ánh mắt kỳ thị sâu sắc, như muốn bảo: "Ông có thôi đi không, cái bóng cây chuối nó đung đưa chứ trộm nào thèm mò vào cái nơi nghèo rớt mồng tơi này?"

Mười hai giờ đêm. Không khí bắt đầu đặc quánh lại bởi một đội quân không mời mà đến. Muỗi. Hàng triệu con muỗi từ dưới mương sau nhà bùng lên như một đám mây đen. Chúng không thèm quan tâm đến "Chiến dịch Mắt Đêm", chúng chỉ quan tâm đến hai tảng thịt tươi đang ngồi chình ình giữa sân.

"Huhu anh Hai ơi, tụi nó chích xuyên qua lưới luôn rồi!" Linh bắt đầu quờ quạng, hai tay khua khoắng loạn xạ như đang múa quạt trong bóng tối. "Cái lưới của anh bị lủng lỗ rồi hay sao ấy!"

"Kiên trì lên! Đây là bài kiểm tra bản lĩnh người nông dân!" Tâm nghiến răng, dù chính anh cũng đang cảm thấy gót chân mình sưng vù vì bị chích xuyên qua tất.

Bất chợt, một bóng đen to lớn chuyển động ở phía hàng rào. Tiếng lá cây xào xạc mạnh mẽ. Tâm bật dậy, máu trong người sôi lên vì phấn khích pha lẫn sợ hãi.

"Trộm! Trộm thật rồi! Linh, chuẩn bị súng phun nước tỏi!"

Tâm lao về phía bụi rau dền, tay cầm đèn pin rọi thẳng vào bóng đen. "Bắt lấy nó! Đứng im không tôi... tôi gọi cảnh sát!"

Dưới ánh đèn pin sáng rực, "tên trộm" hiện hình. Đó không phải là một gã đàn ông bịt mặt, mà là con bò của nhà ông Sáu đầu xóm bị đứt dây thừng, đang thong thả nhai nát bụi rau dền quý báu của hai anh em. Con bò nhìn Tâm bằng đôi mắt to tròn, ngây thơ, miệng vẫn còn nhai dở một cọng rau tím ngắt, thỉnh thoảng lại vẫy tai một cái như đang chào hỏi.

"Ôi trời đất thiên địa ơi! Rau dền của tôi!" Linh hét lên đầy đau khổ.

Tâm đứng sững người. Logic của anh không tính toán đến trường hợp "đối thủ" là một động vật ăn cỏ nặng bốn trăm ký với hệ tiêu hóa bốn ngăn. Con bò thấy người lạ hét lên thì hoảng sợ, nó không chạy ra cổng mà bắt đầu... chạy vòng quanh sân.

Trận chiến thực sự bắt đầu. Tâm vác thước dây chạy theo định trói chân con bò, Linh thì xách váy vừa chạy vừa khóc: "Bò ơi đừng ăn nữa, rau dền đó chị để nấu canh mà!"

Tiếng ồn ào đánh thức cả xóm. Bác Sáu lẹt quẹt đôi dép tổ ong chạy sang, tay cầm cây gậy: "Gì vậy? Cháy nhà hả tụi bây?"

Khi bác thấy con bò của mình đang kéo theo Tâm chạy loăng quăng trên bùn lầy, còn Linh thì đang cố gắng che chắn cho mấy ngọn rau dền cuối cùng, bác chỉ biết ôm bụng cười: "Trời ơi! Thằng Tâm, mày định dùng thước dây đo vòng eo cho con bò nhà tao hay sao mà đuổi theo dữ vậy?"

Sau nửa tiếng đồng hồ hỗn loạn, con bò cũng được dắt về. Sân vườn nông trại Chết Queo giờ đây đúng nghĩa là một bãi chiến trường. Bụi rau dền "hy vọng" đã biến mất vào bao tử của con bò, chỉ còn lại những gốc rễ tan nát dính đầy sình lầy.

Hai anh em ngồi bệt xuống sân, bùn đất bám từ đầu đến chân. Tâm tháo chiếc lưới trùm đầu ra, để lộ khuôn mặt chi chít những nốt muỗi đốt sưng đỏ. Anh nhìn luống đất trống hoác, rồi nhìn con Hết Nước Chấm đang thong thả tiến lại gần, ngửi ngửi cái gốc rau dền còn sót lại rồi ngước lên nhìn anh bằng một ánh mắt khinh bỉ ở cấp độ cao nhất.

Cái nhìn đó rõ ràng mang thông điệp: "Chưa thấy ai rảnh như hai người, thức trắng đêm để trông rau cho bò ăn, xong lại còn tốn máu nuôi muỗi."

"Linh này..." Tâm nói khẽ, giọng đầy mệt mỏi.

"Dạ?"

"Mai mình mua thuốc xịt muỗi... loại cực mạnh ấy."

Linh không trả lời, cô chỉ lặng lẽ nhìn lên bầu trời. Trăng đã lặn, bình minh đang bắt đầu hửng sáng. Khung cảnh buổi sớm ở quê thật đẹp, sương mai đọng trên những lá cỏ, chim chóc bắt đầu hót líu lo... RẦM!

Chiếc ghế xếp nhựa của Tâm sau một đêm chịu tải quá mức đã chính thức gãy đôi, tiễn anh Hai xuống đất một cách không thể đau đớn hơn.

"Hết nước chấm!" Linh thốt lên, vừa buồn cười vừa xót xa.

Hai anh em nằm dài ra đất, nhìn những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá vú sữa. Họ mất bụi rau dền, họ mất ngủ, họ bị muỗi châm cho biến dạng khuôn mặt, nhưng lạ kỳ thay, cả hai lại cảm thấy nhẹ nhõm.

Làm nông hóa ra không phải là canh giữ, mà là chấp nhận mất mát. Bởi vì suy cho cùng, con bò của bác Sáu ăn rau dền cũng là một sự xoay vòng của sự sống—chỉ có điều sự xoay vòng này hơi tốn kém và gây sưng mặt một chút thôi.