Sau lời cảnh cáo ngầm ý và thâm độc từ triều đình, Thanh Trúc nhận ra rằng Gác trúc không còn là nơi an toàn tuyệt đối nữa. Sự phù phiếm của Kinh thành đang cố gắng nuốt chửng cả khát vọng tự do của Tiêu Dịch lẫn sự thanh tịnh của nàng. Nàng không còn vẽ hoa trà hay ánh trăng dịu dàng nữa. Nàng quyết định đổ dồn mọi ý chí, nỗi sợ hãi, và sự kiên cường vào một bức tranh lớn, sử dụng nghệ thuật như một lời tuyên ngôn câm lặng.
Nàng dành trọn hai ngày, tuyệt thực và tập trung cao độ, để vẽ nên một bức tranh về Bão Tố mãnh liệt.
Nàng không vẽ sự tàn phá hay yếu đuối, mà tập trung vào sự đối kháng và ý chí sống còn. Trong tranh, một cơn bão lớn đang cuộn xoáy trên bầu trời Kinh thành, mây đen cuồn cuộn như âm mưu và quyền lực đang vây hãm. Nhưng giữa tâm bão, lại hiện lên một khu rừng trúc kiên cường, thân cây nghiêng ngả nhưng không hề bị gãy đổ, mỗi lá trúc đều hướng lên một cách dứt khoát. Nàng thêm vào chi tiết, phía xa bầu trời, một tia sáng hy vọng đang dần rọi tới, phá tan một phần mây đen.
Nét vẽ của nàng giờ đây mạnh mẽ, dứt khoát và đầy nội lực, sử dụng màu mực tối nhưng chứa đựng tinh thần bất khuất. Bức tranh không chỉ thể hiện nỗi sợ hãi của nàng trước sóng gió triều chính, mà còn là sự cam kết kiên cường của nàng muốn đồng hành cùng Tiêu Dịch, cùng nhau chịu đựng và vượt qua mọi thử thách.
Khi Tiêu Dịch đến thăm, hắn sững sờ trước sức mạnh và sự biến đổi trong tác phẩm của nàng. Hắn hiểu rằng, tâm hồn thanh tịnh của nàng đã chấp nhận bước vào bão táp vì hắn, và nàng không còn là người lánh đời nữa.
"Thanh Trúc, người đã vẽ lên tâm trạng của ta, nhưng đồng thời cũng vẽ lên sức mạnh của người," Tiêu Dịch thì thầm, lòng dâng trào sự cảm kích và tình yêu vô bờ bến.
"Không phải tâm trạng của ngài, Vương Gia," Thanh Trúc nhẹ nhàng đáp, ánh mắt nàng sáng rực quyết tâm. "Là ý chí của ta. Ta sẽ cùng ngài vượt qua cơn bão này. Gác trúc không còn là nơi ẩn náu nữa, nó là pháo đài kiên cố của chúng ta. Nếu họ nghĩ rằng tình yêu làm ngài yếu đuối, thì chúng ta sẽ chứng minh rằng tình yêu này là sức mạnh chống lại quyền lực."
Bức tranh này động viên Tiêu Dịch rất nhiều. Nó minh chứng rằng, sự hy sinh và mạo hiểm của hắn không phải là vô nghĩa, và hắn có được một người đồng hành cao quý và tuyệt vời hơn cả quyền lực mà hắn sắp từ bỏ. Hắn hôn nhẹ lên trán nàng, cảm thấy tinh thần được củng cố hoàn toàn.