Mặc dù Tiêu Dịch đã cố gắng diễn kịch tinh vi, nhưng sự bất thường trong hành động của hắn vẫn không thoát khỏi ánh mắt cảnh giác của Thái Hậu và Quận chúa Tĩnh An – vị hôn thê bị từ chối ngầm. Họ biết Tiêu Dịch là người thông minh và tài giỏi, không thể dễ dàng buông xuôi như vậy.
Một buổi sáng, một nhóm người lạ mặt có tổ chức tìm đến Gác trúc. Họ không thô lỗ, nhưng thái độ của họ uy hiếp một cách ngầm ý, mang theo áp lực vô hình của quyền lực Hoàng thất.
"Cố tiểu thư, Phủ Quận vương là nơi cao quý. Người không nên can thiệp vào trách nhiệm của Quận vương Tiêu Dịch," một cận vệ lạnh lùng cảnh cáo, giọng nói trịnh trọng nhưng đầy áp lực. "Nếu Quận vương tiếp tục rời bỏ trách nhiệm vì một nữ nhân, hậu quả sẽ không chỉ dừng lại ở tước vị của ngài ấy, mà còn ảnh hưởng đến sự bình yên của nơi này."
Thanh Trúc điềm tĩnh đối diện với sự uy hiếp này. Nàng thản nhiên pha trà, cử chỉ tao nhã như đang thưởng hoa, không để lộ sự sợ hãi.
"Ta chỉ là một họa sư, chỉ biết mực và giấy. Trách nhiệm của Quận vương là do trời định, không liên quan đến người phàm như ta," nàng đáp, giọng nàng ôn hòa nhưng dứt khoát. Nàng giữ vững ranh giới thanh tịnh của mình.
Mặc dù giữ được thái độ tĩnh tại, nhưng trong lòng Thanh Trúc là sự lo lắng vô bờ bến. Áp lực từ thế lực vô hình đã chạm đến nàng. Nàng nhận ra, cuộc chiến của Tiêu Dịch nguy hiểm hơn nàng nghĩ rất nhiều, và hậu phương của hắn cần phải mạnh mẽ hơn nữa.