Trong giai đoạn căng thẳng Tiêu Dịch chuẩn bị thư từ chức và thao túng cảm nhận của triều đình, hắn tìm đến Thanh Trúc với một món quà nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, như một lời thề vững chắc cho tương lai của họ.
Đó không phải là vàng bạc châu báu hay trang sức quý giá của Vương phủ, mà là một chiếc trâm gỗ đàn hương đơn giản, được chạm khắc hình một cành trúc nhỏ và một cánh diều đang bay. Chính Tiêu Dịch đã tự tay chạm khắc nó trong những đêm trằn trọc suy nghĩ, dùng tâm huyết để khắc sâu lời hứa của mình.
"Thanh Trúc, đây là lời hứa của ta," Tiêu Dịch nói, giọng hắn trầm ấm và chân thành. Hắn nhẹ nhàng gỡ chiếc trâm bạc cũ kỹ của nàng ra và tự tay cài chiếc trâm gỗ mới lên mái tóc đen nhánh. Hương đàn hương thanh đạm lan tỏa, như sự thanh tịnh của tình yêu họ.
"Trâm này không có giá trị vật chất, nhưng nó tượng trưng cho cuộc sống mà ta khát khao mang lại cho người: thanh đạm như gỗ đàn hương, kiên cường như trúc, và tự do như cánh diều. Ta không thể hứa về vinh hoa phú quý ở Giang Nam. Ta chỉ hứa về một mái nhà bình yên và một cuộc sống chỉ có tình yêu và nghệ thuật," hắn tiếp lời, ánh mắt thâm tình nhìn nàng.
Thanh Trúc xúc động đến nghẹn lời. Sự giản dị và chân thành này đánh gục mọi phòng vệ cuối cùng của nàng. Nàng chạm tay vào chiếc trâm gỗ, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay hắn.
"Ta trân trọng chiếc trâm này hơn bất kỳ vương miện nào, Tiêu Dịch. Sự bình dị của nó chính là tình yêu thuần khiết mà ta luôn tìm kiếm." Chiếc trâm gỗ định tình đã kết nối hai tâm hồn cao quý này một cách vĩnh cửu.