Sau cuộc hội ngộ đầy cảm xúc, Thanh Trúc hoàn toàn tin tưởng vào ý chí kiên định của Tiêu Dịch. Nàng không còn giữ khoảng cách nữa, mà trở thành người đồng hành và quân sư tinh thần cho hắn trong kế hoạch thoát ly đầy mạo hiểm này.
Tiêu Dịch bí mật vạch ra kế hoạch chi tiết để thoái hôn và rời kinh thành một cách êm thấm, tránh gây ra biến động chính trị lớn. Kế hoạch của hắn không phải là chống đối triều đình hay chạy trốn hèn nhát, mà là chủ động chứng minh sự không thích hợp của hắn với quyền lực một cách tinh vi và hợp lý nhất.
Hắn bắt đầu làm những việc trái ngược với kỳ vọng của gia tộc và Hoàng Hậu: hắn công khai dành thời gian quá nhiều cho hội họa và văn chương, từ chối tham gia các buổi thiết triều và yến tiệc quan trọng, đồng thời giả vờ phạm sai lầm nhỏ trong các văn kiện ít quan trọng có liên quan đến việc sắp xếp hôn sự.
"Ta phải làm cho họ tin rằng ta là một Quận vương vô dụng và chỉ biết nghệ thuật, không xứng đáng với trọng trách gánh vác thế lực Quận chúa Tĩnh An," Tiêu Dịch giải thích cho Thanh Trúc, gương mặt hắn nghiêm túc hơn bao giờ hết. "Chỉ có như vậy, họ mới buông tha cho ta và cho phép ta rời đi trong hòa bình sau khi ta đệ trình Thư Tự Chức."
Thanh Trúc nghiêm túc lắng nghe, nàng dùng lý trí sắc bén và tinh tế của mình để phân tích và bổ sung các kẽ hở trong kế hoạch. Nàng đề nghị hắn nên nhấn mạnh sự suy sụp tinh thần và khát vọng ẩn dật do ảnh hưởng của văn chương, điều này sẽ dễ được chấp thuận hơn là chống đối hôn sự trực tiếp.
"Ngài phải đảm bảo rằng, sự say mê nghệ thuật phải là nguyên nhân duy nhất cho sự thoái lui của ngài. Tình yêu của chúng ta phải vô hình, được che giấu dưới mực và giấy," Thanh Trúc cảnh báo, giọng nàng kiên định như quân sư thực thụ.
Tiêu Dịch mỉm cười hài lòng. "Ta biết. Người là quân sư tuyệt vời của ta, Thanh Trúc. Chúng ta đang cùng nhau vẽ nên bức tranh tự do của mình, dùng nghệ thuật để đánh bại quyền lực."