Tiêu Dịch nhận được lá thư của Thanh Trúc, hắn tức giận đến mức hiếm thấy. Hắn hiểu sự thanh cao của nàng, nhưng sự rút lui này như một lời tuyên án rằng nàng không tin tưởng vào lời hứa của hắn.
Hắn lén lút tìm đến Gác trúc vào đêm khuya, sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ buộc phải diễn kịch ở triều đình. Hắn thấy nàng đang ngồi trước bức tranh mực đen đầy khắc khoải, tâm trạng cô đơn của nàng hiển hiện rõ ràng.
"Thanh Trúc, tại sao người lại rút lui? Tại sao người không tin ta?" Tiêu Dịch gọi, giọng hắn trầm thấp và đau khổ.
"Ngài là Quận vương, Tiêu Dịch. Lệnh ban hôn là mệnh lệnh của Huyết thống," Thanh Trúc đáp, giọng nàng cứng rắn và khó khăn. "Ta không muốn phá vỡ trách nhiệm của ngài. Ta chấp nhận sự thật này."
Tiêu Dịch bước tới, dùng tay ôm chặt lấy khuôn mặt nàng, buộc nàng phải nhìn thẳng vào ánh mắt chân thành của hắn. "Nghe ta nói đây, lệnh ban hôn chỉ là một phần trong kế hoạch thoát ly của ta! Ta không chấp nhận hôn sự đó! Ta đang chuẩn bị một kế hoạch phức tạp để từ bỏ tất cả, bao gồm cả danh dự của mình."
Hắn kể cho nàng nghe về những áp lực vô hình từ gia tộc, về việc hắn đã làm mất lòng Thái hậu như thế nào để tạo cớ thoái lui hợp pháp sau hôn sự. Hắn thú nhận rằng, hắn đã cố tình giả vờ chấp nhận sự sắp đặt này để mua thời gian chuẩn bị lối thoát bí mật ra khỏi Kinh thành. Sự chân thành và sự liều lĩnh của hắn khiến bức tường của nàng sụp đổ.
"Ta cần người tin tưởng ta, Thanh Trúc! Nếu người cũng quay lưng với ta, ta sẽ mất hết ý chí để chiến đấu với gông xiềng này. Tâm hồn người là nguồn sức mạnh duy nhất của ta!"
"Ta sẽ tin tưởng ngài, Tiêu Dịch," nàng thì thầm, sự lạnh lùng đã tan biến. "Nhưng nguy hiểm lắm, ngài phải cẩn thận!"