Sau cuộc gặp gỡ đầy cảm xúc đó, Tiêu Dịch bắt đầu thường xuyên đến Gác trúc của Thanh Trúc, nhưng luôn giữ một thái độ tôn trọng và tinh tế. Hắn không bao giờ ép buộc nàng phải giao tiếp, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, quan sát nàng vẽ, hoặc cùng nàng uống trà và ngâm thơ về sự cô đơn và khát vọng tự do.
Một lần, Thanh Trúc đang vẽ một bức tranh về khu rừng trúc bị bão táp làm lay động. Nàng vẽ sự kiên cường của trúc, nhưng vẫn không giấu được nỗi buồn về sự giam cầm của chính mình trước thế sự.
"Trúc là biểu tượng của người quân tử, Thanh Trúc tiểu thư," Tiêu Dịch nói, giọng hắn tinh tế và thấu đáo. "Nhưng người vẽ Trúc lại quá u sầu. Người đang bị trói buộc bởi nỗi đau quá khứ và sự sợ hãi tương lai. Người phải thả lỏng bản thân mình, dùng bút để chữa lành chứ không phải để giam cầm."
Thanh Trúc ngạc nhiên trước sự thấu hiểu của hắn. Nàng nhìn hắn, lần đầu tiên chủ động hỏi về thế giới của hắn: "Quận vương, ngài là vương giả mà sao lại thấu hiểu nỗi đau này? Cuộc sống xa hoa của ngài có gì đáng than thở?"
Tiêu Dịch cười buồn: "Vương giả cũng có gông xiềng của vương giả. Ta phải gánh vác danh dự của gia tộc, phải tham gia vào những cuộc đấu đá vô nghĩa của triều chính. Sự tự do duy nhất của ta là tâm hồn được phép khát khao bình yên. Gác trúc của người là nơi ẩn náu duy nhất ta tìm thấy sự chân thật."
Hắn cầm bút lên, chấm mực, và nhẹ nhàng vẽ thêm vào bức tranh của nàng. Hắn không vẽ thêm bão táp hay sự tàn phá, mà vẽ một cánh diều giấy nhỏ, bay lên từ giữa rừng trúc, vượt qua tầng mây, hướng về bầu trời quang đãng phía xa.
"Đây là khát vọng của chúng ta, Thanh Trúc tiểu thư," hắn nói, ánh mắt hắn rực sáng niềm hy vọng. "Chúng ta phải dùng nghệ thuật để vượt thoát ra khỏi gông xiềng thực tại. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm kiếm tự do."
Bức tranh Thanh Trúc và Cánh Diều hòa quyện một cách hoàn hảo, trở thành bản hòa ca đầu tiên của hai tâm hồn cô đơn.