Ba ngày sau, Tiêu Dịch, Quận vương trẻ tuổi, xuất hiện tại Gác trúc. Hắn tuân thủ nghiêm ngặt điều kiện của nàng: không đi kiệu hoa, không tùy tùng, chỉ mặc một bộ y phục vải giản dị màu trắng, trông không khác gì một thư sinh tài hoa đi tìm bạn hiền.
Tiêu Dịch bước vào không gian thanh tịnh của Thanh Trúc, ánh mắt hắn mềm mại và đầy ngưỡng mộ, hoàn toàn không có vẻ kiêu ngạo hay buông thả. Hắn nhìn thấy vẻ đẹp tĩnh tại của nàng: một vẻ đẹp không trang điểm nhưng lại thuần khiết và thanh cao như chính cành trúc bao quanh.
Thanh Trúc pha trà. Hương trà thanh đạm và mùi mực mới hòa quyện vào không khí.
"Thanh Trúc tiểu thư, tại hạ là Tiêu Dịch. Tại hạ cảm ơn người đã chấp nhận cuộc gặp gỡ đột ngột này. Người có thể gọi ta là Tiêu Dịch," Tiêu Dịch lên tiếng, giọng hắn nhẹ nhàng và trầm ấm, ánh mắt hắn chứa đựng sự chân thành khó tìm thấy ở chốn vương giả.
"Quận vương quá lời. Trà này thanh đạm, không đủ xứng với thân phận của ngài," nàng đáp, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vẫn giữ một khoảng cách cảnh giác và lịch sự vốn có của người lánh đời.
Tiêu Dịch cười nhẹ, nụ cười đa sầu nhưng nhã nhặn: "Thật ra, tại hạ đến đây không phải vì trà. Bức Thủy Nguyệt của tiểu thư khiến tại hạ rơi nước mắt. Nét vẽ cô đơn đó đã phản chiếu đúng tâm trạng của tại hạ. Tiểu thư, người có cảm thấy mình sống giữa thế gian nhưng lại đứng ngoài thế gian không? Giống như trăng ở trong nước, muốn chạm nhưng không thể."
Câu hỏi của hắn chạm đúng vào nỗi niềm kín đáo nhất của Thanh Trúc, khiến nàng sững sờ. Lần đầu tiên, có người thấu hiểu nỗi cô đơn và sự giam cầm của nàng mà không cần một lời giải thích.
"Tại hạ là Quận vương, nhưng tại hạ lại khao khát một cuộc sống tự do bình dị. Tiểu thư là họa sư, người vẽ tự do, nhưng lại tự trói buộc mình trong khu vườn này. Chúng ta đang đứng ở hai ranh giới đối lập, nhưng lại có chung một khát vọng thoát ly bất thành." Tiêu Dịch nói, ánh mắt hắn sâu sắc nhìn thẳng vào nàng, khiến bức tường phòng thủ của Thanh Trúc dao động mạnh mẽ.