Mối quan hệ đặc biệt giữa Quận vương Tiêu Dịch và Họa sư Cố Thanh Trúc nhanh chóng gây chú ý và trở thành đề tài bàn tán khắp kinh thành An Lăng.
Vương gia đa sầu lại bị một nữ nhân thanh tịnh làm cho mê đắm. Nàng ta chỉ là một họa sư vô danh, làm sao xứng với huyết thống cao quý của Tiêu gia?
Những lời bàn tán xôn xao và sự soi mói bắt đầu lan đến Gác trúc. Thanh Trúc cảm thấy khó chịu sâu sắc. Sự phù phiếm của thế tục đã xâm phạm vào không gian thanh tịnh mà nàng đã cố gắng bảo vệ bấy lâu. Nàng cảnh giác và giữ khoảng cách hơn với Tiêu Dịch.
"Quận vương, ngài nên tránh xa ta một thời gian," Thanh Trúc nói, giọng nàng lạnh lùng một cách bất đắc dĩ. "Danh tiếng của ta không quan trọng, nhưng uy tín và danh dự của ngài không nên bị giao du với ta mà bị ảnh hưởng."
Tiêu Dịch nhìn nàng, ánh mắt hắn kiên định và không hề dao động. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, động tác ấm áp và nhã nhặn. "Thanh Trúc, người phải hiểu. Danh dự của ta không quan trọng bằng sự yên bình của ta. Lòng ta đã bị người chiếm giữ, thì lời đồn hay sự soi mói của người khác không còn ý nghĩa nữa."
Hắn kể cho nàng nghe về những áp lực vô hình và sự giả dối mà hắn phải chịu đựng trong chốn quyền lực. Hắn thú nhận rằng, chỉ khi ở bên nàng, hắn mới thực sự là Tiêu Dịch chứ không phải là Quận vương phải diễn kịch.
"Ta không sợ lời đồn, ta chỉ sợ mất đi ánh sáng mà người mang lại," hắn thì thầm, giọng nói chân thành đến mức khiến Thanh Trúc mềm lòng. Nàng hiểu rằng, hắn không chỉ đơn thuần là say mê nàng, mà là cần nàng như hơi thở để sống sót giữa phong ba của Kinh thành.