Sự cố chấp của Tiêu Dịch đối với Cố Thanh Trúc đã vượt quá mức độ cho phép của gia tộc vương giả. Phủ Quận vương triệu hồi hắn về. Vương phi (mẹ hắn), một người phụ nữ tôn quý nhưng thực dụng, đã cảnh cáo hắn một cách nghiêm khắc và trực tiếp.
"Dịch nhi, con là huyết thống của Hoàng gia, con phải gánh vác trách nhiệm danh dự. Con có thể thưởng thức nghệ thuật, nhưng tuyệt đối không thể kết giao sâu đậm với một họa sư vô danh và không có gốc gác như Cố Thanh Trúc!" Vương phi nói, giọng bà cứng rắn và quyết đoán.
Tiêu Dịch điềm tĩnh đối diện với mẹ. "Thưa mẫu thân, danh dự của ta không được xây dựng bằng môn đăng hộ đối, mà bằng sự chân thật của ta. Cố Thanh Trúc là người duy nhất hiểu được sự giằng xé của con, nàng là sự cứu rỗi của con."
"Sự cứu rỗi ư?" Vương phi cười nhạt, giọng đầy cay đắng. "Sự cứu rỗi phải đi đôi với quyền lực và vị thế. Con phải cưới Quận chúa Tĩnh An để củng cố thế lực. Đó mới là trách nhiệm của một Quận vương!"
Tiêu Dịch cúi đầu, nhưng ý chí không hề lung lay. Hắn biết, gông xiềng không chỉ là chiếc áo gấm hắn đang mặc, mà là trách nhiệm huyết thống nặng nề. Hắn rời khỏi Vương phủ với tâm trạng nặng nề, nhưng tình yêu dành cho Thanh Trúc lại càng thêm kiên định.
Hắn nhận ra, để giữ lấy Thanh Trúc và sự tự do mà nàng đại diện, hắn không thể trốn tránh hay đối phó nữa. Hắn phải công khai từ bỏ những thứ mà người khác khao khát.