Tối hôm đó, Tiêu Dịch tìm đến Gác trúc trong tâm trạng chất chứa bão tố. Hắn im lặng ngồi đối diện với Thanh Trúc. Hắn không cần nói, nhưng sự mệt mỏi và sự giằng xé của hắn đã lan tỏa khắp căn phòng.
Thanh Trúc hiểu. Nàng rót trà, đặt tách trà ấm áp vào tay hắn. "Quận vương, ta đã biết. Ngài nên quay về với trách nhiệm của mình. Sự thanh tịnh của ta không thể đổi lấy tương lai của ngài."
Tiêu Dịch đặt mạnh tách trà xuống, ánh mắt rực lửa nhìn nàng. "Người nói gì vậy, Thanh Trúc? Tương lai của ta chính là nơi có người! Nếu ta phải hy sinh tự do để giữ lấy vương vị, thì vương vị đó không còn giá trị gì nữa."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nơi ánh trăng chiếu rọi dịu dàng lên rừng trúc. Hắn nhìn vào bầu trời đêm rộng lớn.
"Ta sẽ từ bỏ tước vị, Thanh Trúc," hắn nói, giọng hắn trầm thấp nhưng vô cùng dứt khoát. "Ta sẽ tìm cách để thoát ly khỏi An Lăng và gông xiềng này. Ta không thể để người phải sống trong nỗi sợ hãi và sự dòm ngó của thế tục."
Hắn quay lại, ánh mắt chân thành và kiên định. "Ta hứa với người dưới ánh trăng này, ta sẽ tìm cách giữ lấy tự do và bình yên cho cả hai. Người có sẵn lòng tin tưởng và chờ đợi ta không? Ta không thể hứa về vinh hoa phú quý, ta chỉ hứa về một cuộc sống bình dị chỉ có tình yêu và nghệ thuật."
Thanh Trúc xúc động đến nghẹn lời. Nàng gật đầu, ánh mắt kiên định đáp lại hắn. "Ta tin tưởng ngài, Tiêu Dịch. Sự thanh tịnh của ta chấp nhận sự bão tố của ngài. Ta sẽ chờ đợi ngài."