Sau lời hứa sâu sắc đó, Tiêu Dịch phải rời Gác trúc để thực hiện một nhiệm vụ quân sự ngắn ngày ở biên ải, dưới danh nghĩa là phục vụ triều đình trước khi chính thức từ chức. Hắn vắng mặt ba tuần.
Gác trúc lại trở nên tĩnh lặng và cô đơn như ngày nào, nhưng sự tĩnh lặng này lại có một ý nghĩa khác. Thanh Trúc ngồi trước bàn vẽ, cố gắng hoàn thành bức tranh Hoa Trà Tàn mà nàng đã bỏ dở. Nhưng nàng mất tập trung.
Nàng luôn nhìn ra hướng cửa sổ, chờ đợi hình bóng thư sinh của hắn xuất hiện, chờ đợi giọng nói trầm ấm của hắn hỏi về sự u sầu trong nét vẽ. Nhưng không có ai. Mùi mực và hương trà vẫn còn đó, nhưng đã thiếu đi hơi ấm và sự thấu hiểu của Tiêu Dịch.
Nàng nhận ra, sự cô đơn mà nàng ôm giữ bấy lâu đã bị đánh cắp. Giờ đây, sự vắng mặt của hắn tạo ra một khoảng trống rộng lớn hơn bất kỳ nỗi buồn nào nàng từng cảm thấy. Nàng đã quen thuộc với sự hiện diện của hắn, quen thuộc với cái nhìn đa sầu nhưng sáng ngời niềm hy vọng của hắn.
Nàng hiểu rằng, tình yêu đã vượt ra ngoài ranh giới của nghệ thuật và lý trí. Nàng cần hắn không chỉ vì hắn thấu hiểu nàng, mà vì nàng yêu hắn. Nỗi sợ hãi lớn nhất của nàng không còn là thế tục, mà là mất đi người bạn tâm giao đã tìm thấy nơi ẩn náu trong tâm hồn nàng.