Tiêu Dịch vừa trở về Kinh thành sau nhiệm vụ biên ải, tâm trí hắn đầy ắp hình ảnh Gác trúc và lời hứa về tự do với Thanh Trúc. Hắn đã sẵn sàng thực hiện bước đi cuối cùng của kế hoạch thoát ly vương giả. Thế nhưng, tin tức từ triều đình đã giáng xuống như một đòn sét ngang tai, phá hủy mọi dự tính êm đẹp của hắn.
Hoàng Hậu và Thái Hậu, với sự nhạy bén chính trị và lo sợ trước những biến động, đã quyết định ban hôn cho Quận vương Tiêu Dịch với Quận chúa Tĩnh An. Đây là một bước đi chiến lược nhằm củng cố thế lực vương giả và trói buộc Tiêu Dịch vào trách nhiệm huyết thống. Quận chúa Tĩnh An không chỉ quyền quý mà còn là con cờ tin cậy của Hoàng Hậu, mang theo thế lực gia tộc mạnh mẽ. Lệnh ban hôn được công bố trịnh trọng và công khai, không cho phép Tiêu Dịch có bất kỳ cơ hội phản kháng nào theo quy tắc ngầm của Hoàng thất.
Tiêu Dịch tức tốc trở về Vương phủ, cảm thấy tức giận và bất lực. Mọi toan tính của hắn đều bị đánh bại bởi mệnh lệnh tuyệt đối này. Hắn không sợ công việc, nhưng hắn sợ sự phản bội vô hình đối với lời hứa với Thanh Trúc. Hắn bế tắc, không thể lập tức đệ trình thư từ chức khi đang bị giam cầm bởi mệnh lệnh hôn nhân chính trị.
Quận vương lập tức viết thư cho Thanh Trúc, cố gắng giải thích sự tình và minh oan cho ý chí kiên định của mình, thề thốt rằng hắn sẽ tìm mọi cách để hủy bỏ hôn sự này, dù phải trả giá đắt. Nhưng hắn lại chần chừ, ánh mắt đau khổ nhìn vào con dấu Quận vương trên lá thư.
Liệu nàng có tin tưởng ta không? Hay nàng sẽ nghi ngờ ta quay lưng vì vinh hoa phú quý?
Hắn hiểu tính cách thanh cao của nàng: nàng sẽ không tranh giành hay gây khó dễ cho hắn. Chính sự rút lui cao thượng của nàng mới là điều khiến hắn sợ hãi nhất, vì nó sẽ chính thức cắt đứt nhịp cầu tâm hồn mà họ đã cố gắng xây dựng. Hắn nghiến răng, quyết định tạm thời không gửi thư để không khiến nàng hoang mang thêm, mà phải tự tay đối diện và chứng minh sự chân thành của mình. Hắn phải tính toán nước cờ tiếp theo, một nước cờ liều lĩnh hơn để thoát thân khỏi màn kịch chính trị này.