MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCẩm Tú Phù DuChương 1: Đêm Trăng Tàn Và Lời Hứa Lưỡng Nan

Cẩm Tú Phù Du

Chương 1: Đêm Trăng Tàn Và Lời Hứa Lưỡng Nan

908 từ

Đêm cuối xuân, sương giăng mờ ảo trên mái ngói lưu ly của Tử Cấm Thành. Điện Thanh Lương, nơi Hoàng hậu đang lâm bệnh nặng, im lìm đến mức đáng sợ, như thể không dám làm phiền giấc ngủ cuối cùng của vị chủ nhân tôn quý.

Ánh nến trong phòng thắp vàng vọt, lung lay soi rõ gương mặt quỳ gối trước hương án của Tạ Vân Khanh. Nàng vận một bộ thường phục nữ quan màu tím nhạt, tóc búi gọn gàng theo quy củ nội cung, nhưng đôi mắt trong veo lại chứa đựng một nỗi lo lắng khó giấu. Nàng không phải công chúa hay tiểu thư khuê các, mà là cháu gái Tạ Thái phó, được Tiên hậu nương nương yêu quý mà tiến cung, hầu cận bên người đã hơn mười năm.

Hoàng hậu, vị mẫu nghi thiên hạ được ca tụng là tài đức vẹn toàn, giờ đây nằm trên long sàng, thân thể gầy gò, hơi thở mỏng manh như cánh bướm đêm. Bà đã gắng gượng đến ngày hôm nay, đợi đến khi Tân đế chính thức lên ngôi, hoàn tất đại sự của Tiên đế.

"Khanh nhi..." Giọng Hoàng hậu yếu ớt, khẽ gọi tên nàng. Bà đưa bàn tay khô gầy, nắm lấy tay Vân Khanh. "Ta... ta không còn thời gian. Con phải nghe kỹ lời ta nói. Lời này... liên quan đến vận mệnh của giang sơn."

Tạ Vân Khanh cúi đầu, đặt tay Hoàng hậu lên trán, một giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ rơi xuống. "Nương nương, xin người giữ gìn long thể. Người cần phải khỏe lại để chủ trì hậu cung."

"Không kịp nữa rồi." Hoàng hậu lắc đầu nhẹ, ánh mắt bà xa xăm như nhìn về một cõi hư vô. "Phụ hoàng con đã để lại di huấn cho ta. Nó là một bí mật mà cả triều đình không được biết. Nó liên quan đến... thân phận của Tân đế."

Vân Khanh nín thở, lắng nghe từng lời nói nặng như chì.

Hoàng hậu cố gắng lấy hơi, lời nói thều thào nhưng lại mang sức nặng ngàn cân: "Thái tử... Thái tử Bách Lý Diệc Thần, thực ra... không phải là cốt nhục của Tiên đế."

Cả người Tạ Vân Khanh chấn động mạnh. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to vì sự kinh ngạc đến tột độ, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cuối cùng.

"Năm đó, ta bị kẻ gian hãm hại, bị đánh tráo dược vật... Diệc Thần là con của... của Vân Đoan."

Vân Đoan. Cái tên như một cơn ác mộng kinh hoàng trong lịch sử hoàng tộc. Đó là tôn thất đã bị phế bỏ vì tội mưu phản, bị trục xuất khỏi hoàng tộc mười lăm năm trước, được cho là đã chết.

"Nhưng... nhưng người đã phong Thái tử Bách Lý Diệc Thần lên ngôi. Chàng đã là Thiên tử," Vân Khanh thì thầm, giọng nàng run rẩy, sự thật này quá sức chịu đựng đối với một nữ nhân cung đình.

Hoàng hậu nắm chặt tay Vân Khanh, hơi ấm cuối cùng truyền sang nàng. "Ta phải làm vậy. Vì Diệc Thần là đứa trẻ vô tội, và vì Thái tử Diệc Thần là người duy nhất có thể đối phó với... Đoan Vương."

Đoan Vương, Bách Lý Thiên Trạch. Một cái tên mang theo sát khí và tham vọng. Hắn là em trai cùng cha khác mẹ của Diệc Thần (theo danh nghĩa), kẻ nắm giữ binh quyền hùng mạnh ở Tây Bắc, luôn tìm kiếm cái cớ để lật đổ Tân đế và chiếm lấy ngôi vị.

"Đoan Vương luôn nghi ngờ. Nếu hắn biết Diệc Thần không phải là huyết thống hoàng gia, hắn sẽ ngay lập tức nhân cơ hội này phát binh, giang sơn sẽ loạn lạc, bách tính sẽ lầm than."

Hoàng hậu nhìn thẳng vào Vân Khanh, ánh mắt bà vừa đau thương vừa khẩn cầu.

"Khanh nhi, con là nữ nhân thông tuệ nhất ta từng biết. Con phải bảo vệ Thiên tử. Con phải giúp Diệc Thần che giấu bí mật này đến cùng. Con phải trở thành tai mắt và vỏ bọc cho hắn trong cung. Liệu con... có nguyện vì giang sơn và lời hứa này mà hy sinh danh phận, tình cảm của mình, bước vào ván cờ chính sự này?"

Tạ Vân Khanh nhắm mắt lại. Lời thỉnh cầu này là một lời nguyền rủa. Nó buộc nàng phải bước vào chốn hiểm nguy, trở thành con cờ quan trọng nhất để giữ vững ngai vàng cho người nàng yêu thương (theo cái cách khó nói nhất). Nàng đã từng thầm yêu Thái tử Diệc Thần, nhưng tình cảm đó, giờ đây, phải được chôn sâu, biến thành trách nhiệm và sự trung thành tuyệt đối.

"Nô tỳ... xin vâng mệnh," Vân Khanh thốt lên, giọng nàng dứt khoát, không còn chút run rẩy nào. "Nô tỳ sẽ bảo vệ Thiên tử và bí mật này đến hơi thở cuối cùng."

Hoàng hậu mỉm cười thanh thản. Chỉ vài khắc sau, bà trút hơi thở cuối cùng.

Ánh nến lay động, chiếc bóng của Tạ Vân Khanh đổ dài trên sàn đá lạnh lẽo. Nàng biết, từ giây phút này, cuộc đời nàng đã hoàn toàn thay đổi, không còn là nữ quan nhàn hạ nữa, mà là người giữ bí mật lớn nhất của Đại Khánh, người phải đối mặt với Thiên Mệnh và sự uy hiếp từ mọi phía.