MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCẩm Tú Phù DuChương 2: Tân Đế Và Bức Màn Chính Sự

Cẩm Tú Phù Du

Chương 2: Tân Đế Và Bức Màn Chính Sự

1,060 từ

Hoàng hậu băng hà, tang lễ kéo dài bảy ngày. Triều đình chìm trong tang tóc, nhưng sự căng thẳng quyền lực lại âm ỉ lan rộng dưới lớp áo tang đen. Bách Lý Diệc Thần chính thức lên ngôi Thiên tử, lấy niên hiệu là Thừa An.

Thừa An đế, Diệc Thần, là một vị vua trẻ tuổi, vừa qua tuổi đôi mươi, mang vẻ ngoài tuấn tú, cao ngạo. Tuy nhiên, đằng sau ánh mắt ấy là sự cảnh giác tuyệt đối và một nỗi sầu muộn không tên. Hắn vốn là người có tài năng và trí tuệ hơn người, nhưng thân phận bí ẩn và sự thiếu kinh nghiệm chính trường khiến hắn luôn phải sống trong sự dè chừng.

Tạ Vân Khanh, theo di huấn của Tiên hậu, được tấn phong ngay lập tức lên vị trí Thượng Cung (Chưởng quản Tứ Thượng) quyền lực, nắm giữ toàn bộ nội cung và có địa vị gần như ngang hàng với các phi tần cấp cao. Quyết định này gây ra sự xôn xao không nhỏ trong triều đình và hậu cung.

Một ngày sau lễ tang, Diệc Thần triệu kiến Vân Khanh tại thư phòng riêng, nơi ánh sáng ban ngày khó lọt vào, tạo nên một không khí u ám, lạnh lẽo.

"Tạ Thượng Cung," Diệc Thần mở lời, giọng hắn trầm thấp, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Hắn ngồi sau bàn ngự thư, không nhìn thẳng vào nàng, như thể đang đối diện với một vật vô tri. "Mẫu hậu đã kể cho cô nghe mọi chuyện?"

Vân Khanh quỳ gối trên sàn đá lạnh, giữ tư thế trang trọng và bình tĩnh. "Khởi bẩm Hoàng thượng, Tiên hậu nương nương đã ủy thác trọng trách cho nô tỳ. Nô tỳ đã thấu rõ bí mật lớn nhất của Hoàng tộc."

"Vậy cô biết," Diệc Thần ngẩng đầu, ánh mắt hắn sắc bén như dao nhọn, cuối cùng cũng chiếu thẳng vào nàng. "Cô biết ta không phải là cốt nhục của Tiên đế. Cô biết Vân Đoan là ai, và cô biết cái cớ mà Đoan Vương đang tìm kiếm."

"Hoàng thượng là Thiên tử được Tiên đế công nhận, là người được Tiên hậu trao quyền. Thân phận này là Thiên Mệnh," Vân Khanh đáp, nhấn mạnh vào hai từ "Thiên Mệnh" để nhắc nhở hắn về tính chính danh mà hắn phải giữ vững, bất chấp sự thật.

"Thiên Mệnh?" Diệc Thần cười nhạt, một nụ cười đầy sự giễu cợt. Hắn đứng dậy, bước chậm rãi về phía nàng. "Nếu Đoan Vương biết được sự thật, không ai tin vào Thiên Mệnh này nữa. Hắn ta sẽ ngay lập tức phát binh và đẩy cả giang sơn vào hỗn loạn. Mà Đoan Vương không phải là kẻ đơn độc."

Diệc Thần tiến sát đến mức Vân Khanh có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của hắn. Hắn ta cúi xuống, ánh mắt đầy sự uy hiếp, như một con thú săn mồi đang thăm dò con mồi của mình.

"Tạ Vân Khanh, cô là người duy nhất nắm giữ bí mật này. Cô sẽ là người giữ cửa cuối cùng của ta. Nếu cô dám tiết lộ nửa lời, dù là vô tình, cả gia tộc Tạ thị và tính mạng của cô sẽ bị ta hủy diệt không chút do dự."

Vân Khanh không hề né tránh ánh mắt hắn, cũng không biểu lộ sự sợ hãi. Nàng hiểu rõ, sự sợ hãi sẽ là điểm yếu chí mạng trong mối quan hệ này.

"Nô tỳ thề sẽ giữ kín bí mật này bằng chính sinh mệnh của mình," Vân Khanh đáp, giọng nàng không hề nao núng, nhưng bên trong lại là một lời hứa mang theo tình cảm đã bị bóp nghẹt. Nàng không chỉ bảo vệ ngôi vị, mà còn bảo vệ chính hắn.

Diệc Thần nhìn nàng hồi lâu, dường như đang tìm kiếm một dấu hiệu phản bội hay một sự yếu đuối. Nhưng nàng chỉ đáp lại bằng sự trung thành và bình tĩnh tuyệt đối của một người đã chấp nhận hy sinh.

"Tốt," Diệc Thần nói, lùi lại một bước, dập tắt đi sự đe dọa. "Hiện tại, ta cần cô theo dõi Đoan Vương. Hắn đã rời Lăng Giang từ lâu, nhưng ta biết hắn ta đang tìm cách quay trở lại. Hãy dùng mạng lưới của nội cung để tìm ra cơ hội hắn ta sẽ tấn công, và bất kỳ ai có liên hệ với hắn ta trong triều đình."

Vân Khanh biết rằng đây là nhiệm vụ chính thức đầu tiên, cũng là sự thử thách về lòng tin của Diệc Thần đối với nàng.

Trong khi Vân Khanh đang chuẩn bị đối phó với mối đe dọa từ bên ngoài, vấn đề nội cung đã nảy sinh.

Hoàng thượng chưa lập Hậu, nhưng sủng hạnh Quý phi Mộ Dung Thị – con gái của Mộ Dung đại tướng quân, một vị đại thần có binh quyền. Mộ Dung Quý phi xinh đẹp lộng lẫy, nhưng tính tình kiêu ngạo, luôn tìm cách lấn át quyền lực của Thượng Cung.

Vân Khanh được triệu đến điện của Quý phi, nơi xa hoa nhưng đầy rẫy sự thách thức.

"Tạ Thượng Cung," Mộ Dung Quý phi ngồi trên ghế dựa phượng, đôi mắt phượng nhìn xuống Vân Khanh với sự khinh miệt. "Ngươi chỉ là nữ quan, không phải chủ nhân hậu cung. Ngươi có biết, Bổn cung là người sẽ sớm nắm giữ ấn phượng không? Ngươi nên học cách cung kính sớm đi."

"Nô tỳ xin tuân theo ý chỉ của Hoàng thượng," Vân Khanh bình thản đáp. "Nhưng hiện tại, nội cung vẫn do nô tỳ quản lý, theo di huấn của Tiên hậu. Quý phi nương nương, người nên giữ gìn thể diện và tránh gây ra hiềm khích không đáng có với di huấn. Nếu có bất kỳ sơ suất nào, nô tỳ buộc phải báo cáo lên Thiên tử."

Lời nói của Vân Khanh không hề ngạo mạn, nhưng lại mang một sự uy hiếp khéo léo dựa trên quy tắc cung đình, khiến Quý phi giận tím mặt nhưng không thể phản bác. Vân Khanh biết, cuộc chiến trong nội cung chỉ mới bắt đầu. Nàng phải vừa bảo vệ ngôi vị của Diệc Thần, vừa phải đối phó với những thế lực kìm hãm này.