963 từ
Với tư cách Thượng Cung, Tạ Vân Khanh có quyền lực tối thượng trong nội cung, nhưng đồng thời, nàng cũng trở thành tâm điểm của sự nghi kỵ và đố kị. Đặc biệt là từ những nữ quan cùng lứa, những người đã từng thân thiết, nay lại nhìn nàng với ánh mắt xa lạ.
"Tạ Thượng Cung thật sự có phúc khí," Cung nữ Hồng Liên, người từng là bạn thân của Vân Khanh, nói mỉa mai khi Vân Khanh đi qua vườn Ngự Uyển. "Được Tiên hậu trọng dụng đến mức sắp đặt cho một vị trí cao như vậy. Chắc là đã dùng không ít thủ đoạn sau lưng người khác."
Vân Khanh dừng lại. Nàng quay đầu, nhìn thẳng vào Hồng Liên, ánh mắt bình tĩnh nhưng đầy uy lực.
"Hồng Liên cô nương, nếu ngươi có thời gian rảnh rỗi để suy đoán những chuyện vô căn cứ, chi bằng hãy dùng thời gian đó để học thêm quy củ nội cung," Vân Khanh lạnh nhạt đáp. "Vị trí này là trách nhiệm, không phải là vinh quang mà ngươi nghĩ. Nếu ngươi tiếp tục làm loạn nhân tâm, ta sẽ buộc phải báo cáo lên Điện Thái giám để xử lý theo luật lệ."
Hồng Liên giật mình, không dám đáp lời. Nàng biết, dù Vân Khanh vẫn là Tạ Vân Khanh, nhưng nàng đã khoác lên mình quyền lực mà không ai dám chạm vào. Sự cô độc của người nắm quyền bắt đầu bao trùm lấy Vân Khanh.
Nhiệm vụ đầu tiên và quan trọng nhất của Vân Khanh là thiết lập một mạng lưới tai mắt tinh vi, tập trung vào việc giám sát các vị quan lớn có liên hệ mờ ám với Đoan Vương Bách Lý Thiên Trạch.
"Mạng lưới tình báo của nội cung không phải để biết chuyện phi tần sủng ái ai, mà để biết thế lực nào đang chen chân vào triều chính," Vân Khanh dặn dò người thân cận nhất của mình, cung nữ Tử Đinh.
Tử Đinh là người duy nhất biết được một phần sự thật về di huấn của Tiên hậu. "Nương nương muốn bắt đầu từ đâu? Đoan Vương hiện đang nắm giữ binh quyền Tây Bắc, nhưng triều đình có rất nhiều kẻ trung thành với hắn ta."
"Bắt đầu từ người nhà," Vân Khanh khẽ nói, ánh mắt nàng ánh lên sự sắc lạnh. "Bắt đầu từ Mộ Dung Quý phi."
Mộ Dung Quý phi là con gái Mộ Dung Đại tướng quân, một vị quan có địa vị cao trong triều. Mộ Dung gia là thế lực Diệc Thần cần phải giữ lại để cân bằng, nhưng cũng là thế lực nguy hiểm nhất nếu họ ngả về phía Đoan Vương.
Vân Khanh yêu cầu Tử Đinh theo dõi mọi cuộc giao tiếp, mọi vật phẩm được đưa từ bên ngoài vào cung cho Mộ Dung Quý phi.
Trong lúc đó, Diệc Thần, vị Tân đế, luôn giữ thái độ xa cách và lạnh lùng với tất cả mọi người, kể cả Vân Khanh. Hắn biết, sự gần gũi với Vân Khanh sẽ dễ dàng lộ ra bí mật thân thế và khiến nàng gặp nguy hiểm.
Một buổi tối, Vân Khanh đến thư phòng dâng trà. Nàng thấy Diệc Thần đang đọc một bức mật hàm, khuôn mặt hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi và căng thẳng.
"Hoàng thượng," Vân Khanh nhẹ nhàng đặt chén trà xuống. "Xin người giữ gìn long thể. Đừng quá lao lực."
Diệc Thần ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn thoáng vẻ mệt mỏi, nhưng ngay lập tức khôi phục lại sự lạnh nhạt.
"Tạ Thượng Cung, cô đang vượt quá phận sự," Diệc Thần lạnh lùng đáp. "Nhiệm vụ của cô là quản lý nội cung và theo dõi Đoan Vương, không phải lo lắng cho cảm xúc của trẫm."
"Hoàng thượng hiểu lầm," Vân Khanh đáp, giữ vẻ tôn kính tuyệt đối. "Nô tỳ chỉ lo lắng cho sự ổn định của triều đình. Nếu Hoàng thượng suy yếu, sẽ tạo ra cơ hội cho kẻ gian. Nô tỳ xin mạo phạm, nhưng thân phận này cần được bảo vệ bằng sự khỏe mạnh và uy quyền."
Diệc Thần nhìn nàng, sự giận dữ của hắn dần tan biến, thay vào đó là sự thấu hiểu không lời. Hắn biết, mọi hành động của nàng đều xuất phát từ trách nhiệm và lời hứa với Tiên hậu, chứ không phải vì tình cảm cá nhân.
"Bức mật hàm này đến từ Tây Bắc," Diệc Thần khẽ nói, hắn ta lần đầu tiên chủ động chia sẻ một phần thông tin với nàng. "Đoan Vương đang dùng danh nghĩa 'bảo vệ biên cương' để âm thầm chiêu mộ thêm binh lính, vượt quá số lượng cho phép. Hắn ta đang chuẩn bị một cuộc chơi lớn."
Vân Khanh biết đây là cơ hội để chứng minh năng lực của mình. "Khởi bẩm Hoàng thượng, nô tỳ sẽ dùng mạng lưới nội cung để theo dõi những kẻ buôn bán ngựa và vũ khí có liên hệ với Tây Bắc. Đoan Vương cần tiền bạc và vật chất để duy trì đội quân ngoài vòng kiểm soát."
Diệc Thần nhìn Vân Khanh, ánh mắt hắn lộ ra tia ngưỡng mộ hiếm hoi. Hắn biết, Tạ Vân Khanh không chỉ là một nữ nhân thông tuệ, mà còn là đồng minh duy nhất mà hắn có thể tin tưởng tuyệt đối trong cung cấm đầy rẫy sự dối trá này.
"Cô đi đi. Hãy cẩn thận," Diệc Thần nói. Hắn không nói 'cẩn thận vì sự an toàn của cô', mà là 'cẩn thận vì sự ổn định của ván cờ'.
Nhưng đối với Vân Khanh, lời cảnh báo đó đã đủ để sưởi ấm trái tim cô, trong cuộc sống cung đình lạnh lẽo này.