MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCẩm Tú Phù DuChương 4: Mầm Mống Hiềm Khích Và Bẫy Ngầm Hậu Cung

Cẩm Tú Phù Du

Chương 4: Mầm Mống Hiềm Khích Và Bẫy Ngầm Hậu Cung

1,034 từ

Trong cung, không có gì qua mắt được Mộ Dung Quý phi. Sự thăng chức đột ngột của Tạ Vân Khanh, từ nữ quan lên Thượng Cung, cùng với thái độ lạnh nhạt, cứng rắn của nàng đã khiến Quý phi cảm thấy địa vị của mình bị đe dọa nghiêm trọng.

Quý phi biết rằng, Vân Khanh không thể đối phó bằng vũ lực, vì nàng nắm giữ quy tắc cung đình và di huấn của Tiên hậu. Do đó, Quý phi quyết định dùng mưu kế để làm giảm uy tín của Vân Khanh.

Sự việc bắt đầu từ việc quản lý kho tàng Cẩm Tú—nơi lưu giữ gấm vóc quý giá nhất của nội cung.

Một buổi sáng, Quý phi phái người đến đòi một kiện gấm Vân Khởi nhập từ phía Nam, loại gấm cực kỳ hiếm, nói là để may triều phục cho buổi lễ sắp tới.

"Tạ Thượng Cung," thị nữ thân cận của Quý phi, Liễu Ý, nói với giọng điệu kiêu căng. "Nương nương đã chọn loại gấm này. Người hãy mau chóng giao ra."

Vân Khanh bình tĩnh kiểm tra sổ sách. "Gấm Vân Khởi là vật quý, phải có lệnh chỉ của Hoàng thượng hoặc của Tiên hậu lúc còn tại thế. Quý phi nương nương chỉ cần dùng gấm Phượng Tường là đủ trang trọng. Hơn nữa, Triều phục đã có quy định riêng, không thể dùng tùy tiện loại gấm hiếm này."

"Ngươi dám chống lệnh Quý phi nương nương?" Liễu Ý lớn tiếng. "Ngươi chỉ là Thượng Cung, Quý phi là chủ nhân tương lai của hậu cung! Ngươi đang tìm cách chèn ép nương nương sao?"

"Ta chỉ làm theo quy tắc," Vân Khanh lạnh lùng đáp. "Nội cung có quy tắc của nội cung. Nếu Quý phi nương nương muốn có gấm Vân Khởi, xin hãy đích thân thỉnh cầu Hoàng thượng. Bất cứ ai làm trái quy tắc đều sẽ bị xử phạt."

Thị nữ Liễu Ý đành phải quay về bẩm báo. Quý phi Mộ Dung Thị giận đến mức đập vỡ chén trà.

"Tạ Vân Khanh thật sự kiêu ngạo! Một nữ quan thấp kém mà dám dùng quy tắc để áp chế ta!" Quý phi gằn giọng. Nàng biết, không thể dùng vũ lực, nhưng có thể dùng sự thiếu sót để tấn công.

Hai ngày sau, Quý phi báo lên Điện Thái giám, cáo buộc Tạ Vân Khanh quản lý tài sản bất minh, cụ thể là đã làm thất lạc một số lượng lớn tơ vàng dùng để thêu phượng bào.

"Tơ vàng là vật liệu cần thiết cho phượng bào của Hoàng hậu tương lai," Quý phi nói với giọng đầy nước mắt trước mặt Tổng quản Thái giám. "Tạ Thượng Cung lạm dụng quyền lực, có lẽ đã dùng nó vào việc riêng. Đây là sự khinh thường đối với danh phận Hoàng hậu!"

Sự việc này ngay lập tức đến tai Diệc Thần. Diệc Thần triệu tập Vân Khanh đến thư phòng, vẻ mặt hắn lạnh lùng và không biểu lộ cảm xúc.

"Tạ Thượng Cung," Diệc Thần hỏi, giọng hắn nghiêm nghị. "Mộ Dung Quý phi cáo buộc cô về sự thất thoát tơ vàng của kho Cẩm Tú. Cô giải thích thế nào?"

Vân Khanh quỳ xuống, nàng biết đây là cái bẫy tinh vi của Quý phi. Quý phi đã bí mật lấy đi số tơ vàng đó, sau đó đổ tội cho nàng, nhằm khiến Diệc Thần nghi ngờ lòng trung thành của nàng.

"Khởi bẩm Hoàng thượng, nô tỳ quản lý kho tàng theo quy tắc nghiêm ngặt, mỗi vật phẩm ra vào đều có sổ sách ghi chép rõ ràng," Vân Khanh đáp, giọng nàng không hề lo sợ. "Nhưng có lẽ, có kẻ đã dùng thủ đoạn bí mật để tước đoạt số tơ vàng đó, nhằm gieo rắc hiềm khích và làm lung lay lòng tin của Hoàng thượng."

Diệc Thần nhìn nàng, ánh mắt hắn sắc lạnh, như muốn xuyên thấu tâm can nàng. "Cô nói có kẻ vu oan cho cô? Ai có đủ gan làm chuyện đó, và tại sao?"

"Quý phi nương nương không thể làm trái quy tắc, nhưng người có thể nhờ thế lực bên ngoài," Vân Khanh khẽ đáp, khéo léo ám chỉ Mộ Dung Đại tướng quân. "Người muốn chứng minh nô tỳ không đủ năng lực, để người có thể nắm quyền Chủ quản nội cung sớm hơn."

Diệc Thần im lặng. Hắn biết, lời nói của Vân Khanh có phần đúng. Mộ Dung gia luôn muốn kiểm soát triều đình từ trong ra ngoài.

"Cô có bằng chứng chứng minh sự trong sạch của mình không?" Diệc Thần hỏi.

Vân Khanh cúi đầu. "Số tơ vàng đó... đã bị thay thế bằng tơ kém chất lượng và được giấu trong một nơi không ai ngờ tới: Kho sách cấm của Tiên hậu."

Diệc Thần nhíu mày. Kho sách cấm là nơi linh thiêng, không ai dám tự tiện vào đó.

"Lý do là gì?" Diệc Thần hỏi.

"Vì nô tỳ biết," Vân Khanh ngẩng đầu, ánh mắt nàng đầy sự kiên định. "Chỉ có nơi liên quan đến bí mật của Tiên hậu, Quý phi mới dám ra tay để ám chỉ rằng nô tỳ đang dùng di huấn để che giấu tội lỗi. Đây là một mũi tên trúng hai đích, vừa phế truất nô tỳ, vừa khơi gợi sự nghi ngờ của Hoàng thượng về tính chính danh của người."

Lời phân tích của Vân Khanh không chỉ minh oan cho mình mà còn chạm đến nỗi sợ hãi sâu thẳm của Diệc Thần. Hắn biết, bất cứ điều gì liên quan đến Tiên hậu đều là điểm yếu của hắn.

Diệc Thần đứng dậy, hắn bước lại gần Vân Khanh. "Nếu cô nói đúng, cô sẽ được phục chức. Nhưng nếu cô nói sai, cô biết hậu quả rồi đấy, Tạ Thượng Cung."

"Nô tỳ xin thề bằng sinh mệnh," Vân Khanh đáp.

Diệc Thần lập tức sai người đi điều tra. Quả nhiên, số tơ vàng đã bị thay thế và giấu ở kho sách cấm. Mộ Dung Quý phi, vì quá tự tin vào mưu kế của mình, đã không ngờ Vân Khanh lại có thể nhìn thấu âm mưu sâu xa đến vậy.