652 từ
Sự kiện chiếc bánh hạt sen đã xác nhận Thục phi là đồng minh. Tạ Vân Khanh giờ đây có thêm một mắt xích quan trọng để giám sát nội cung, đặc biệt là những người từng thân cận với Tiên hậu.
Trong khi nội cung tạm thời yên ổn, thì triều đình bắt đầu nổi sóng. Các vị quan vốn ngả về phe Mộ Dung Đại tướng quân (và ngầm ủng hộ Đoan Vương) bắt đầu công khai phản đối các chính sách của Diệc Thần, đặc biệt là việc điều chỉnh thuế má cho vùng biên viễn Tây Bắc – nơi Đoan Vương nắm quyền.
"Hoàng thượng, việc tăng thuế vùng Tây Bắc sẽ gây ra bất ổn cho nhân dân. E rằng Đoan Vương sẽ dùng cớ này để gây ra biến loạn!" Lễ Bộ Thượng thư Cát Lâm, người có tiếng nói trong triều, công khai tấu lên.
Diệc Thần trầm mặc, hắn biết đây là sự khiêu khích có tính toán của Đoan Vương.
"Tạ Thượng Cung, cô đã tìm hiểu về Từ Viễn chưa?" Diệc Thần hỏi Vân Khanh, ánh mắt hắn đầy lo lắng. Hắn cần một thông tin đột phá để đối phó với thế lực đang dần bủa vây mình.
"Khởi bẩm Hoàng thượng, Từ Viễn hiện đang sống ẩn dật tại Lĩnh Nam, cách kinh thành rất xa. Nhưng nô tỳ phát hiện ra rằng, con trai của lão ta là Từ Trọng hiện đang làm việc trong Ngự Xưởng (xưởng chế tác cung đình)," Vân Khanh đáp.
Ngự Xưởng là nơi chế tác mọi vật phẩm từ ngọc, gấm, đến vũ khí tinh xảo cho hoàng thất.
"Từ Trọng đã bí mật gửi một số ngọc bội mang hình Phụng Vĩ ra khỏi Ngự Xưởng, số lượng rất lớn, vượt quá yêu cầu của triều đình," Vân Khanh nói thêm.
Diệc Thần lập tức hiểu ra. Ngọc Bội Song Long gồm Long (Rồng - mà Vân Khanh đang giữ) và Phụng (Phượng). Từ Trọng đang cố gắng tạo ra nhiều bản sao của Phụng Vĩ để che giấu Phụng Vĩ thật, hoặc đang dùng nó như một ám hiệu để tập hợp thế lực trung thành với Vân Đoan.
"Cô hãy điều tra Từ Trọng ngay lập tức," Diệc Thần ra lệnh. "Hắn ta là mắt xích quan trọng nhất vào lúc này."
Vân Khanh bí mật đến Ngự Xưởng. Nàng dùng quyền lực Thượng Cung để kiểm tra sổ sách. Nàng không tìm thấy bất kỳ dấu hiệu giả mạo nào. Từ Trọng là một người thợ lành nghề, luôn làm việc theo quy tắc.
Tuy nhiên, khi kiểm tra xưởng chế tác ngọc, Vân Khanh phát hiện một tấm bản vẽ bị bỏ quên dưới một chồng phế liệu. Đó là bản vẽ một chiếc trâm cài hình Phụng Vĩ.
Điều đáng nói là, trên góc tấm bản vẽ có vẽ một hình ảnh ẩn—một bức họa mờ mờ về một ngôi đền cổ.
Vân Khanh lập tức hiểu ra. Đây không phải là một bản vẽ vô tình bị bỏ quên, mà là một mật thư hình ảnh được thiết kế để chỉ có nàng mới hiểu. Từ Trọng biết nàng đang theo dõi.
"Tử Đinh, ngươi có nhận ra ngôi đền này không?" Vân Khanh hỏi, giấu bức họa vào tay áo.
Tử Đinh xem xét kỹ lưỡng. "Nương nương, đây là Đền Thần Linh ở ngoại thành. Nó đã bị bỏ hoang từ lâu, nhưng ngày xưa, Tiên đế thường đưa Thái tử... à, Diệc Thần, đến đó để tĩnh tâm."
Vân Khanh chợt nhớ ra một ký ức cũ. Diệc Thần đã từng nói với nàng, rằng đó là nơi hắn cảm thấy yên bình nhất. Có lẽ, nơi đó không chỉ là nơi ẩn náu của tuổi thơ, mà còn là nơi cất giấu Phụng Vĩ Ngọc Bội.
Vân Khanh lập tức quyết định phải đến đó ngay lập tức, trước khi Đoan Vương hoặc Mộ Dung gia phát hiện ra.