728 từ
Chiều hôm sau, Tạ Vân Khanh lấy cớ dâng hương cho Tiên hậu, bí mật rời khỏi cung cấm. Nàng chỉ dẫn theo Tử Đinh.
Đền Thần Linh nằm sâu trong rừng cây ở ngoại thành, hoang phế và u ám. Cánh cửa gỗ đã mục nát, rêu phong bao phủ khắp các bậc đá.
Vân Khanh bước vào đại điện. Không khí lạnh lẽo và tĩnh mịch. Nàng thấy một bàn thờ cũ kỹ, không có tượng Phật, chỉ có một hương án trống rỗng.
Nàng đi thẳng đến khu vực phía sau, nơi Diệc Thần thường ngồi một mình khi còn nhỏ.
Nàng tìm thấy một phiến đá lỏng lẻo dưới nền đất, được che phủ bằng lớp bụi dày. Nàng và Tử Đinh dùng sức nhấc phiến đá lên. Bên dưới là một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Vân Khanh mở hộp. Bên trong là Phụng Vĩ Ngọc Bội—chiếc ngọc bội còn lại của Song Long.
Long và Phụng, Rồng và Phượng. Sự kết hợp không thể tách rời, tượng trưng cho một cặp đôi vĩnh cửu. Nhưng đối với Diệc Thần, nó tượng trưng cho thân phận bị chia cắt, và với nàng, là tình cảm bị chôn vùi.
Ngay khi Vân Khanh cầm Ngọc Bội lên, nàng nghe thấy tiếng bước chân từ bên ngoài.
"Ai đó?"
Vân Khanh và Tử Đinh lập tức trốn sau bức tường đổ nát.
Một nhóm người bước vào. Đó không phải là cung nhân, mà là lính canh của Mộ Dung Đại tướng quân. Dẫn đầu là một vị tướng trẻ tuổi, ánh mắt hắn lạnh lùng và đầy sát khí.
"Tìm kiếm kỹ lưỡng cho ta!" Hắn ra lệnh. "Đoan Vương đã ra lệnh phải tìm bằng được Ngọc Bội Phụng Vĩ. Nghe nói nó được giấu trong một nơi cũ kỹ ở ngoại thành, nơi mà Tân đế thường đến."
Vân Khanh nín thở. Mộ Dung gia đã liên kết sâu hơn với Đoan Vương, và chúng đã bắt đầu hành động.
Vân Khanh nhận ra, việc nàng đến đây là một sự mạo hiểm lớn. Nàng phải dùng mưu kế để thoát khỏi sự bao vây này.
Nàng dùng một mảnh ngọc vụn, cố ý ném vào một góc tường khác, gây ra tiếng động.
"Ở kia!" Tên tướng quân ra lệnh.
Khi nhóm lính canh đang tập trung ở góc tường đó, Vân Khanh và Tử Đinh nhanh chóng lẻn ra ngoài, chạy vào khu rừng rậm rạp.
Vân Khanh và Tử Đinh trở về cung cấm an toàn. Nàng lập tức đến Thư phòng của Diệc Thần.
Diệc Thần đang đọc tấu chương, vẻ mặt hắn căng thẳng. Khi hắn nhìn thấy Phụng Vĩ Ngọc Bội trong tay Vân Khanh, sự căng thẳng của hắn vơi đi, thay vào đó là sự kinh ngạc và cảm kích.
"Cô... cô đã tìm thấy nó," Diệc Thần thì thầm.
"Khởi bẩm Hoàng thượng, nô tỳ đã tìm thấy nó tại Đền Thần Linh," Vân Khanh đáp. "Nô tỳ cũng phát hiện Mộ Dung gia đã phái người đến đó để truy tìm. May mắn là nô tỳ đã đến trước."
Diệc Thần đứng dậy, hắn bước lại gần Vân Khanh. Hắn đưa tay, khẽ vuốt ve chiếc Phụng Vĩ Ngọc Bội, sau đó đặt nó cạnh Long Thủ Ngọc Bội mà nàng đã giao trước đó. Hai mảnh ngọc bội ghép lại thành một cặp hoàn hảo—Ngọc Bội Song Long Phụng.
"Nó đã ở đó từ lâu," Diệc Thần nói. "Ta đã giấu nó ở đó khi Mẫu hậu băng hà. Ta không dám chạm vào nó, vì ta sợ hãi sự thật mà nó đại diện."
"Hoàng thượng," Vân Khanh nói, giọng nàng chân thành. "Ngọc Bội này là bằng chứng, nhưng nó cũng là vận mệnh của người. Người không thể sợ hãi nó."
Diệc Thần nhìn Vân Khanh. Hắn tiến sát đến nàng, ánh mắt hắn không còn sự uy hiếp của Thiên tử, mà chỉ còn là sự giằng xé của một người đàn ông.
"Vân Khanh, cô có biết không," Hắn thì thầm, giọng hắn khẽ đến mức chỉ có nàng mới nghe được. "Ta đã từng nghĩ, thà rằng để Đoan Vương cướp đi ngai vàng, còn hơn là để cô mạo hiểm mạng sống vì bí mật này."
Đó là lời thú nhận thầm lặng về tình cảm của hắn. Vân Khanh không thể đáp lại bằng lời, nàng chỉ có thể cúi đầu, cố gắng che giấu sự xúc động của mình.