MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCẩm Tú Phù DuChương 13: Sự Bảo Vệ Công Khai

Cẩm Tú Phù Du

Chương 13: Sự Bảo Vệ Công Khai

736 từ

Việc Vân Khanh tìm thấy Ngọc Bội Song Long Phụng đã tạo nên một áp lực lớn lên Đoan Vương và Mộ Dung gia. Chúng biết, chứng cứ mấu chốt đã rơi vào tay Tân đế.

Mộ Dung Quý phi, nhận được tin thất bại từ ngoại cung, quyết định thực hiện một hành động cuối cùng để triệt hạ Tạ Vân Khanh, trước khi nàng trở nên quá mạnh mẽ.

Nàng quyết định dùng chuyện mê tín dị đoan trong cung đình.

Quý phi báo lên Diệc Thần, cáo buộc Tạ Vân Khanh đã lén lút tạo ra một hình nhân và thực hiện Vu cổ để hãm hại các phi tần và nguyền rủa ngai vàng.

"Hoàng thượng, xin người hãy xem xét!" Quý phi khóc lóc thảm thiết trong Triều phòng. "Tạ Thượng Cung xuất thân từ Tạ gia, người có nhiều mối liên hệ bên ngoài, và nàng đang nắm giữ quyền lực quá lớn trong cung! Nàng đang dùng tà thuật để thao túng Hoàng thượng!"

Vu cổ là tội danh kinh hoàng nhất trong cung cấm, có thể khiến cả gia tộc bị tru di.

Diệc Thần triệu tập Vân Khanh. Hắn biết, đây là một cái bẫy dơ bẩn, nhưng hắn không thể phớt lờ. Hắn phải cho Mộ Dung gia một lời giải thích.

"Tạ Thượng Cung, cô giải thích thế nào về lời buộc tội này?" Diệc Thần hỏi, giọng hắn lạnh lùng một cách cố ý, nhằm che giấu ý định thực sự của mình.

Vân Khanh quỳ xuống. Nàng đã lường trước được hành động tuyệt vọng này của Quý phi.

"Khởi bẩm Hoàng thượng, nô tỳ không dám làm điều trái với luân thường đạo lý," Vân Khanh đáp. "Mọi hành động của nô tỳ đều vì sự ổn định của cung cấm và uy danh của Hoàng thượng. Vu cổ là một tội danh nghiêm trọng, và nếu Quý phi nương nương dám vu khống, người phải có bằng chứng không thể chối cãi."

Quý phi lập tức chỉ tay. "Bằng chứng ở ngay trong Điện Sương Nguyệt của ngươi! Hình nhân được giấu dưới nền gạch của phòng ngủ! Có người đã thấy ngươi bí mật thực hiện nghi thức vào nửa đêm!"

Diệc Thần nhìn Vân Khanh, ánh mắt hắn ra ám hiệu rằng hắn đang chờ đợi.

Vân Khanh mỉm cười lạnh nhạt. "Nô tỳ xin thỉnh cầu Hoàng thượng đích thân dẫn người đến Điện Sương Nguyệt để kiểm tra. Nếu có hình nhân Vu cổ, nô tỳ xin nhận tội. Nhưng nếu không có, nô tỳ xin Hoàng thượng xử lý Mộ Dung Quý phi theo tội danh vu khống Thiên tử và phá hoại cung quy."

Diệc Thần gật đầu. Hắn biết, Vân Khanh không bao giờ để lại sơ hở nào.

Hắn đích thân dẫn Quý phi, Tổng quản Thái giám, và Vân Khanh đến Điện Sương Nguyệt. Người của Quý phi lập tức phá nền gạch phòng ngủ của Vân Khanh.

Không có hình nhân Vu cổ nào cả. Chỉ có một hộp gỗ nhỏ, bên trong chứa Ngọc Bội Song Long Phụng được gói cẩn thận.

Quý phi Mộ Dung Thị kinh hãi tột độ.

"Đây là gì, Tạ Thượng Cung?" Diệc Thần hỏi, giọng hắn cao và uy nghiêm.

"Khởi bẩm Hoàng thượng, đây là Tín vật trấn quốc mà Tiên hậu đã ủy thác cho nô tỳ bảo vệ," Vân Khanh nói dối một cách khéo léo. "Nô tỳ sợ có kẻ dòm ngó, nên đã bí mật chôn giấu nó. Mộ Dung Quý phi đã vu cáo nô tỳ vì mục đích đánh cắp vật trấn quốc này để dâng cho kẻ gian!"

Lời cáo buộc này không chỉ lật ngược tình thế, mà còn khiến Quý phi bị nghi ngờ về tội phản quốc.

Diệc Thần nhìn Quý phi, ánh mắt hắn đầy sự khinh miệt và giận dữ thực sự. Hắn biết, nàng đã vượt quá giới hạn.

"Mộ Dung Quý phi, tội danh vu khống Thượng Cung và hủy hoại cung thất là không thể chấp nhận được," Diệc Thần tuyên bố. "Tước đi danh vị Quý phi, giáng xuống làm Tần, cấm túc tại điện của mình ba tháng. Nếu còn tái phạm, truất bỏ danh vị."

Diệc Thần đã công khai bảo vệ Tạ Vân Khanh, đồng thời dùng quyền uy của mình để cảnh cáo Mộ Dung gia. Vân Khanh đã thoát khỏi lưỡi hái tử thần và củng cố vững chắc hơn quyền lực của mình.