597 từ
Sau khi Mộ Dung thị bị giáng vị và cấm túc, hậu cung tạm thời lắng xuống. Tạ Vân Khanh giờ đây không chỉ là Thượng Cung, mà còn là người được Thiên tử tin tưởng tuyệt đối, vị thế của nàng vững như bàn thạch.
Tuy nhiên, sự im lặng của nội cung không đồng nghĩa với sự bình yên của triều đình.
Mộ Dung Đại tướng quân, mặc dù bị con gái làm liên lụy, vẫn nắm giữ binh quyền quan trọng. Sự kiện Vu cổ đã trở thành một cảnh cáo công khai từ Diệc Thần, khiến vị tướng quân này trở nên thận trọng hơn, nhưng đồng thời cũng nuôi dưỡng sự oán hận ngầm.
Trong lúc đó, Diệc Thần nhận được một bức mật báo khẩn cấp từ biên viễn Tây Bắc. Đoan Vương Bách Lý Thiên Trạch đã công khai từ chối lệnh điều chỉnh lương thực và binh phí, viện cớ rằng triều đình đang cố tình làm suy yếu phòng tuyến biên cương.
"Hắn ta đang dùng sự bất mãn của quân đội để gây áp lực lên triều đình," Diệc Thần nói, nét mặt hắn lạnh lẽo trong Thư phòng. "Nếu ta nhượng bộ, hắn sẽ được đà lấn tới. Nếu ta cứng rắn, hắn có thể dùng cớ 'bảo vệ quân sĩ' để tạo ra biến loạn."
Vân Khanh đứng cạnh bàn ngự thư, nàng mở bản đồ quốc gia ra. "Hoàng thượng, Đoan Vương đã dùng việc Mộ Dung Quý phi bị giáng vị để làm cho Mộ Dung Đại tướng quân phân tâm. Đây là cơ hội tốt nhất để người thay thế một số vị tướng dưới trướng của Mộ Dung gia, hoặc ít nhất là điều chuyển họ đến những vị trí ít quan trọng hơn."
"Nhưng nếu ta hành động quá nhanh, Mộ Dung Đại tướng quân sẽ nghi ngờ và có thể hợp lực với Đoan Vương ngay lập tức," Diệc Thần lo lắng. "Sự cân bằng hiện tại là rất mong manh."
"Không cần phải làm điều đó một cách công khai," Vân Khanh nói, ánh mắt nàng ánh lên sự sắc bén. "Người hãy ban lệnh ân điển cho Mộ Dung Đại tướng quân, ca ngợi công lao giữ nước của ông ta, sau đó, đề bạt một vị tướng trẻ tuổi và trung thành, nói là để hỗ trợ Mộ Dung tướng quân vì ông ta đã quá vất vả."
Diệc Thần trầm ngâm. "Đề bạt ai? Kẻ đó phải đủ khả năng để kiểm soát được lòng quân và không khiến Mộ Dung Đại tướng quân cảm thấy bị xúc phạm."
Vân Khanh lập tức đề cử một cái tên: Lương Hạo, một vị tướng quân trẻ, tài năng nhưng bị chèn ép. "Lương Hạo là người trung thành với Tiên đế. Quan trọng hơn, hắn ta có tiếng nói trong quân đội, và không có bất kỳ mối liên hệ nào với Đoan Vương."
Diệc Thần nhìn Vân Khanh, sự ngưỡng mộ hiện rõ trong mắt hắn. Nàng không chỉ nhìn thấy chính sự, nàng còn nhìn thấy nhân tâm.
"Vân Khanh," Diệc Thần nói, giọng hắn trầm ấm hơn bao giờ hết. "Cô không phải là nữ nhân của cung cấm. Cô là quân sư của trẫm. Nếu không có cô, ta e rằng, ngôi vị này đã không giữ được."
Vân Khanh cúi đầu, che giấu sự xúc động. "Nô tỳ chỉ đang thực hiện lời hứa với Tiên hậu, bảo vệ Thiên Mệnh cho Hoàng thượng."
Trong lòng nàng biết, đó là lời nói dối ngọt ngào nhất. Nàng bảo vệ hắn, vì nàng yêu hắn.