Cơn bão tuyết tràn về vùng cao nguyên phía Bắc sớm hơn dự báo, biến những cánh rừng thông xanh thẫm thành một màu trắng xóa đến nhức mắt. An cảm nhận được hơi lạnh đang len lỏi qua lớp áo khoác chống thấm, thấm vào từng thớ thịt. Chiếc máy ảnh trong ba lô dường như nặng thêm hàng chục cân, kéo ghì lấy đôi vai gầy gò của cô. Lẽ ra, cô không nên tách đoàn chỉ vì một khoảnh khắc ánh sáng cuối ngày quá đỗi rực rỡ trên đỉnh núi. Để rồi giờ đây, khi bóng tối sập xuống, cô chỉ còn lại một mình giữa sự cuồng nộ của thiên nhiên.
An khuỵu xuống, đôi giày leo núi đã sũng nước và lạnh buốt. Tầm nhìn phía trước không quá hai mét. Trong cơn mê loạn của gió rít, một bóng đen sừng sững hiện ra như một con quái vật cổ đại đang nấp sau màn tuyết. An dùng chút sức tàn cuối cùng lao về phía đó. Là một căn nhà gỗ áp mái nằm lẻ loi bên rìa vực thẳm, trông có vẻ đã bị bỏ hoang từ nhiều thập kỷ.
"Có ai không?" - Tiếng của An yếu ớt, ngay lập tức bị gió cuốn phăng đi.
Cô đẩy mạnh cánh cửa gỗ đã mục nát một góc. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, cánh cửa bật mở, xô cô ngã nhào vào khoảng tối đặc quánh bên trong. Mùi ẩm mốc của gỗ mục, mùi bụi bặm và một chút nồng nồng khó gọi tên xộc thẳng vào mũi. An run rẩy chốt cửa lại, ngăn không cho những hạt tuyết sắc lẹm lùa vào.
Căn phòng tối đen như mực. An mò mẫm trong ba lô tìm chiếc bật lửa chuyên dụng của dân leo núi. Một ánh lửa nhỏ nhoi bùng lên, nhảy múa run rẩy trên đôi tay tím tái của cô. Và rồi, tim cô suýt chút nữa đã ngừng đập.
Trong góc phòng, ngay cạnh lò sưởi cũ kỹ, một bóng người đang ngồi bất động.
Ánh lửa từ tay An chiếu lên một đôi giày quân đội bám đầy bùn đất, rồi lên đôi chân dài săn chắc bọc trong lớp quần kaki tối màu. Người đó mặc một chiếc áo khoác đen bạc màu, mũ trùm kín đầu, chỉ chừa lại phần cằm lởm chởm râu quai nón và một đôi môi mỏng đang mím chặt.
"Ai đó?" - An lắp bắp, chiếc bật lửa suýt rơi khỏi tay.
Người đàn ông không trả lời ngay. Anh ta từ từ ngẩng đầu lên. Dưới ánh lửa le lói, An bắt gặp một đôi mắt sắc lạnh như dao mổ, nhìn chằm chằm vào cô như thể đang đánh giá xem cô là một con mồi hay là một mối đe dọa. Trên cánh tay trái của anh ta, một vết sẹo dài đỏ hửm loáng thoáng hiện ra dưới lớp ống tay áo kéo cao, trông như một con rết đang bò trên làn da nâu khỏe khoắn.
"Đừng tiến lại gần." - Giọng nói của anh ta trầm đục, khàn đặc như thể đã lâu không dùng đến, mang theo một sự đe dọa bản năng khiến da gà trên cánh tay An nổi rần rần.
"Tôi... tôi bị lạc đoàn. Tôi chỉ cần trú tạm qua đêm thôi." - An cố trấn tĩnh, dù hàm răng cô đang va vào nhau lập cập vì lạnh.
Người đàn ông nhìn cô một lượt từ đầu đến chân. Bộ dạng thảm hại của một nữ họa sĩ với gương mặt trắng bệch và đôi mắt to tròn ngập đầy sự hãi hùng có lẽ đã làm anh ta hạ thấp cảnh giác. Anh ta thu chân lại, khẽ gật đầu về phía đống củi khô vứt vương vãi cạnh đó.
"Đốt lửa đi, nếu không muốn chết cóng trước khi trời sáng."
An run rẩy làm theo. Tiếng lửa lách tách bắt đầu vang lên, xua tan đi phần nào cái lạnh lẽo của căn nhà hoang. Khi hơi ấm bắt đầu lan tỏa, sự im lặng giữa hai người lạ mặt càng trở nên đặc quánh và đáng sợ hơn cả tiếng bão ngoài kia. An len lén quan sát người đàn ông. Anh ta ngồi đó, đôi mắt luôn hướng về phía cửa chính, tay phải luôn đặt gần thắt lưng - nơi thấp thoáng cán của một vật gì đó bằng kim loại đen bóng. Anh ta không giống một người đi lạc, anh ta giống một kẻ đang ẩn nấp.
Cơn lạnh bắt đầu chuyển sang một trạng thái khác: sự run rẩy vì nhạy cảm. Quần áo của An thấm đẫm nước mưa và tuyết tan, giờ đây dưới sức nóng của lửa, chúng dính chặt lấy cơ thể cô, khiến cô cảm thấy khó thở. Cảm giác ẩm ướt khó chịu bắt đầu kích thích những tế bào thần kinh đang căng cứng.
"Cởi ra đi." - Người đàn ông đột ngột lên tiếng, mắt vẫn không nhìn cô.
An giật mình, thu người lại: "Cái gì?"
"Quần áo của cô." - Anh ta quay sang, ánh lửa bập bùng chiếu rọi một nửa gương mặt góc cạnh đầy nam tính nhưng cũng đầy nguy hiểm. "Mặc đồ ướt ngồi trước lửa sẽ khiến phổi cô mọng nước đấy. Tôi không muốn tốn công vứt một xác chết ra ngoài tuyết vào sáng mai."
Lời nói thô lỗ và lạnh lùng, nhưng An biết anh ta nói đúng. Cô nhìn quanh căn phòng trống huếch, rồi nhìn lại người đàn ông lạ mặt. Một sự sợ hãi xen lẫn một luồng điện kỳ lạ chạy dọc sống lưng cô. Ở đây, giữa rừng sâu, trong một căn nhà hoang bị cô lập hoàn toàn với thế giới, mọi chuẩn mực đạo đức và sự phòng bị thường ngày dường như đã bị cơn bão ngoài kia thổi bay.
An quay lưng về phía anh ta, run rẩy cởi bỏ lớp áo khoác. Tiếng vải sột soạt vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. Cô cảm nhận được, dù anh ta không nhìn trực diện, nhưng sự hiện diện của một người đàn ông lạ mặt phía sau đang khiến làn da cô nóng bừng lên. Không gian chật hẹp của căn nhà hoang như bị rút cạn oxy, chỉ còn lại mùi gỗ cháy và hơi thở phập phồng của hai kẻ xa lạ đang bị dồn vào đường cùng của sinh tồn.
Khi lớp áo mỏng cuối cùng bám sát lấy đường cong trên lưng cô bị lột bỏ, An rùng mình. Không phải vì lạnh, mà vì một bản năng nguyên thủy đang trỗi dậy trong bóng tối. Cô biết mình đang chơi với lửa, với một kẻ mà cô không nên tin tưởng, nhưng hơi ấm tỏa ra từ phía anh ta, từ đống lửa kia, là thứ duy nhất khiến cô cảm thấy mình còn đang sống.
"Tên gì?" - Khương hỏi, giọng anh ta thấp hơn một tông, trầm khàn và mang theo một sự chiếm hữu vô hình.
"An... còn anh?"
"Khương."
Cái tên vang lên như một lời thề nguyền dưới mái nhà nát. Đêm dài chỉ mới bắt đầu, và trong hơi thở dồn dập của bão tố, một sợi dây liên kết cấm kỵ bắt đầu thắt chặt lấy họ, đầy liều lĩnh và không thể quay đầu.