Bóng tối trong căn nhà hoang như một tấm màn nhung dày đặc, nuốt chửng mọi thứ ngoại trừ vòng tròn ánh sáng hẹp hòi từ đống lửa đang cháy bập bùng. Tiếng củi nổ lách tách khô khốc thỉnh thoảng lại vang lên, nhấn mạnh sự im lặng đến nghẹt thở giữa hai con người. An ngồi bó gối trên tấm chăn mỏng lấy ra từ ba lô, chỉ dám khoác hờ chiếc áo len khô duy nhất còn sót lại. Dưới lớp áo mỏng manh ấy, làn da cô vẫn còn đang râm ran vì cái lạnh của tuyết và sự nóng rực đột ngột từ ánh lửa.
Phía đối diện, Khương đã cởi bỏ chiếc áo khoác đen. Anh chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu xám tro, để lộ khối cơ bắp rắn chắc và bờ vai rộng như một bức tường thành. Dưới ánh lửa, những đường nét trên cơ thể anh hiện lên rõ rệt, đầy sự thô ráp và nam tính. Vết sẹo dài trên cánh tay anh như uốn lượn theo nhịp chuyển động của cơ bắp mỗi khi anh đưa tay thêm củi vào lửa.
An không thể ngăn mình thôi quan sát anh. Có một sức hút hoang dã tỏa ra từ người đàn ông này, một thứ gì đó nguy hiểm nhưng lại khiến người ta muốn dấn thân vào để khám phá.
"Cô nhìn đủ chưa?"
Khương đột ngột ngẩng đầu. Ánh mắt anh xoáy sâu vào đôi mắt đang bối rối của An. Cô vội vàng cúi mặt, giả vờ hơ tay trên lửa, hai tai đỏ ửng lên.
"Tôi... tôi chỉ đang thắc mắc tại sao anh lại ở đây một mình."
"Có những điều biết ít đi sẽ sống lâu hơn, tiểu thư." - Khương nhếch môi, nụ cười không mang theo chút ấm áp nào. Anh đứng dậy, bước chân nặng nề trên nền gỗ mục. Mỗi bước tiến của anh khiến không gian dường như thu hẹp lại. Anh dừng lại ngay sát chỗ An ngồi, hơi bóng của anh bao trùm lấy cô, mang theo mùi của khói thuốc lá nhạt, mùi mồ hôi nam tính và cả mùi của bụi đường xa xứ.
Khương ngồi xuống cạnh cô, quá gần so với mức cần thiết giữa hai người lạ. An cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh, một loại nhiệt lượng mạnh mẽ như muốn thiêu cháy lớp không khí giữa hai người. Cô muốn lùi lại, nhưng một bản năng kỳ lạ lại giữ chân cô lại. Trong cái lạnh thấu xương của vùng cao nguyên này, hơi ấm là một loại ma túy, và Khương chính là nguồn nhiệt duy nhất khiến cô không bị đóng băng.
"Cô run dữ quá." - Giọng Khương bỗng chốc trở nên trầm thấp, mang theo một chút khàn đặc khó cưỡng.
Anh đưa tay ra. Những ngón tay thô ráp, chai sạn của một kẻ nếm trải nhiều sương gió khẽ chạm vào mu bàn tay đang run rẩy của An. Một luồng điện chạy dọc từ đầu ngón tay anh xuyên thẳng vào tim cô, khiến nhịp thở của An đột ngột đứt quãng. Cô không rụt tay lại, dù lý trí đang gào thét về sự nguy hiểm. Sự tiếp xúc da thịt đầu tiên ấy nồng cháy đến mức khiến người ta mê muội.
"Cái lạnh không phải thứ đáng sợ duy nhất ở đây." - Khương nói, đôi mắt anh không rời khỏi khuôn mặt cô. Anh nhích lại gần hơn, khoảng cách giờ đây chỉ còn tính bằng milimet. An có thể nhìn thấy từng tia máu nhỏ trong đôi mắt sắc lạnh của anh, và cả sự phản chiếu của chính mình trong đó – một người phụ nữ đang run rẩy giữa sợ hãi và khao khát.
Khương vòng tay qua vai cô, kéo cô vào lòng mình. Hành động ấy mạnh mẽ, đầy tính chiếm hữu và không cho phép sự từ chối. An khẽ thốt lên một tiếng nhỏ trong cổ họng khi lưng cô chạm vào lồng ngực vững chãi như đá tảng của anh. Qua lớp áo mỏng, cô cảm nhận được nhịp tim của anh – chậm rãi, đều đặn và đầy uy lực.
"Dựa vào đây. Nếu không muốn sáng mai người ta tìm thấy một khối băng mang hình dáng họa sĩ."
An nhắm mắt lại, đầu tựa vào vai anh. Sự thô ráp của lớp áo ba lỗ cọ xát vào má cô, mang lại một cảm giác kích thích lạ lùng. Cô cảm nhận được cánh tay anh siết chặt hơn, như thể muốn khảm cô vào cơ thể mình. Trong bóng tối của căn nhà hoang, giữa tiếng gió bão gào rú như muốn giật sập mái nhà, sự hiện diện của người đàn ông này là thực tế duy nhất mà cô có thể bám víu vào.
Hơi thở của Khương bắt đầu nặng nề hơn. Anh cúi xuống, chóp mũi anh lướt nhẹ qua vành tai cô, hơi nóng từ hơi thở ấy khiến An rùng mình, một cảm giác tê dại lan tỏa khắp sống lưng. Bản năng của một người đàn ông đối mặt với một phụ nữ xinh đẹp trong không gian kín, giữa lằn ranh sinh tử, đang dần trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
"An..." - Anh gọi tên cô, âm thanh trầm khàn ấy như một loại bùa chú.
Bàn tay anh từ vai cô trượt dần xuống, lướt qua lớp vải áo len, dừng lại nơi vòng eo thon gọn. Những ngón tay anh bóp nhẹ, sự tiếp xúc qua lớp vải vẫn khiến An cảm thấy như bị thiêu đốt. Cô xoay người lại, đối diện với anh. Trong đôi mắt Khương lúc này không còn là sự sắc lạnh nữa, mà là một ngọn lửa đang bùng lên, thiêu cháy mọi sự kìm nén.
Anh đưa tay nâng cằm cô lên. Ánh lửa bập bùng chiếu rọi đôi môi đang run rẩy của An.
"Anh là ai?" - An thì thầm, hơi thở đan xen vào nhau.
"Kẻ sẽ cứu cô khỏi cái chết lạnh lẽo này... hoặc kẻ sẽ cùng cô xuống địa ngục."
Lời nói vừa dứt, Khương cúi xuống, chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn nồng cháy và bạo liệt. Đó không phải là một nụ hôn lãng mạn, mà là sự bộc phát của tất cả những kìm nén, những khao khát sinh tồn mãnh liệt nhất. An choáng váng, đôi tay cô vô thức túm lấy vạt áo của anh, kéo anh lại gần hơn. Vị của anh mang theo chút đắng của khói rừng, chút mặn của mồ hôi và cả sự ngọt ngào chết người của sự phản bội đối với lý trí.
Sự va chạm xác thịt bắt đầu trở nên mất kiểm soát. Khương đẩy cô ngã xuống tấm chăn, cơ thể nặng nề của anh phủ lấy cô như một bóng đen chiếm trọn mọi giác quan. Những nụ hôn dồn dập rơi xuống cổ, xuống xương quai xanh, khiến An cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ đang chao đảo giữa cơn sóng dữ.
Ở đây, trong căn nhà hoang này, họ không còn là một họa sĩ hay một kẻ trốn chạy. Họ chỉ là hai sinh vật đang khao khát hơi ấm của nhau để chứng minh rằng mình vẫn còn tồn tại. Sự cấm kỵ, nỗi sợ hãi và dục vọng hòa quyện vào nhau, tạo thành một liều thuốc độc ngọt ngào mà cả hai đều sẵn lòng nhấp môi.
Đêm dài phía trước vẫn còn đầy rẫy những bất trắc, nhưng trong khoảnh khắc này, tiếng rên rỉ nhỏ nhoi của An hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa tạo nên một bản nhạc hoang dại của bản năng và sự liều lĩnh.